Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven sông hiền hòa, có một bà cụ tóc bạc phơ như mây, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự ấm áp. Bà cụ sống một mình, ngày ngày chăm sóc mảnh vườn nhỏ trồng những luống hành xanh mơn mởn. Hành của bà cụ tươi non, thơm lừng, được mọi người trong làng khen ngợi lắm.
Mỗi buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên lá, bà cụ lại cẩn thận bó những bó hành xanh tươi nhất, rồi gánh ra chợ ngồi bán. Bà chỉ mong bán được chút tiền để mua gạo về nấu cơm. Với bà, mỗi hạt gạo là cả một sự quý giá, là bữa ăn ấm bụng qua ngày.
Một hôm nọ, có một chú phú ông đi ngang qua. Chú này giàu có lắm, nhà cửa to lớn, lụa là gấm vóc. Chú ta thấy gánh hành của bà cụ đẹp quá, xanh rờn, mướt mát. Nhưng thay vì hỏi mua với giá phải chăng, chú lại nói: "Bà cụ ơi, hành của bà đẹp đấy! Bán cho ta rẻ chút đi, coi như ta giúp bà có người mua."
Bà cụ nghe vậy, đôi mắt hiền từ thoáng buồn. Bà nhẹ nhàng giải thích: "Thưa chú, hành này là cả công sức tôi vun trồng, chăm sóc. Giá này là để tôi có đủ tiền mua vài lạng gạo về ăn. Nếu bán rẻ quá, tôi sẽ đói mất chú ạ."
Chú phú ông nghe xong thì hơi khó chịu, cau mày lại. Chú nghĩ bụng: "Đã nghèo mà còn không biết điều!" Rồi chú nói với giọng hơi hách dịch: "Được thôi! Nếu bà đã không chịu bán thì thôi! Ta sẽ cho người đi mua hết tất cả gạo trong chợ, xem bà lấy gì mà ăn!" Nói rồi, chú phú ông quay lưng bỏ đi, để lại bà cụ ngồi thẫn thờ, lòng nặng trĩu nỗi lo âu.
Bà cụ ngồi ôm gánh hành, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà không biết phải làm sao bây giờ. Chợ thì đã gần tan, mà gạo thì chưa mua được. Nếu chú phú ông thật sự mua hết gạo, bà sẽ đói mất thôi.
Đúng lúc ấy, một cô bé mặc áo hồng xinh xắn, tay cầm giỏ hoa, đi ngang qua. Thấy bà cụ ngồi buồn bã, cô bé dừng lại, đôi mắt trong veo nhìn bà: "Bà ơi, bà buồn gì thế ạ?"
Bà cụ ngẩng đầu lên, kể lại câu chuyện cho cô bé nghe. Cô bé lắng nghe xong, nở một nụ cười thật tươi, như ánh nắng ban mai. Cô bé nói: "Bà ơi, bà đừng lo! Con mua hết số hành này giúp bà nhé! Bà cứ cầm số tiền này đi mua gạo đi ạ. Bà hành của bà tươi ngon thế này, con sẽ về nhà làm món hành trộn rất ngon đó ạ."
Bà cụ mừng rỡ vô cùng, đôi tay run run đón lấy tiền từ cô bé. Bà cảm ơn cô bé rối rít, nước mắt hạnh phúc trào ra. Bà vội vàng cầm tiền ra chợ, mua đủ gạo cho mấy bữa ăn. Trong lòng bà nhẹ nhõm và ấm áp biết bao.
Về phần chú phú ông, chú ta đúng là đã cho người đi khắp chợ để hỏi mua gạo. Nhưng thật lạ lùng, hôm ấy gạo trong chợ lại rất nhiều, chất đầy từ sạp này đến sạp khác. Các cô bán gạo ai cũng tươi cười nói: "Gạo là lương thực của mọi nhà, ai cũng cần có gạo để sống chứ chú ơi. Chúng con bán cho mọi người, đâu thể nào chú mua hết được!" Dù chú phú ông có giàu đến mấy, cũng không thể nào mua hết được gạo của tất cả mọi người trong chợ. Chú ta thấy vậy, đành ngậm ngùi ra về, không làm gì được.
Còn bà cụ, tối hôm ấy, bà đã nấu được một nồi cơm trắng dẻo thơm lừng. Bà vừa ăn vừa mỉm cười, lòng biết ơn cô bé tốt bụng. Chú phú ông thì từ đó cũng suy nghĩ nhiều hơn về những việc mình làm, có lẽ chú đã nhận ra rằng sự tử tế và lòng tốt mới là điều đáng quý nhất, chứ không phải sự giàu có hay quyền lực.
Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng lòng tốt và sự chia sẻ sẽ luôn mang lại điều tốt lành, và dù có giàu có đến mấy cũng không thể mua được tất cả mọi thứ, đặc biệt là sự bình yên trong tâm hồn. Hãy luôn sống tử tế và giúp đỡ mọi người con nhé. Giờ thì con hãy nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ thật đẹp nhé, cục cưng của mẹ.