Ngày xửa ngày xưa, ở một thế giới lung linh huyền ảo của những giấc mơ, có một cô bé tên là Alice. Một ngày nọ, khi đang ngồi trên bãi cỏ xanh mướt cùng chị gái, Alice bỗng thấy một chú Thỏ Trắng vội vã chạy qua. Chú Thỏ đeo chiếc đồng hồ bỏ túi to ơi là to, vừa chạy vừa lẩm bẩm: "Ôi chao! Muộn rồi! Muộn rồi!".
Alice tò mò lắm, liền chạy theo chú Thỏ. Chú Thỏ nhảy vào một cái hang sâu hoắm, và không chần chừ, Alice cũng đi theo. Thay vì rơi mạnh xuống, cô bé như đang bay lượn nhẹ nhàng trong một đường hầm đầy màu sắc, trôi dạt xuống một thế giới hoàn toàn kỳ diệu.
Khi đặt chân đến nơi, Alice thấy mình trong một căn phòng với nhiều cánh cửa bé tí. Cô bé tìm thấy một chiếc bánh ghi chữ "Ăn đi" và một lọ nước nhỏ xinh ghi "Uống đi". Khi Alice ăn bánh hoặc uống nước, cơ thể cô bé lúc thì biến thành khổng lồ, cao tới tận trần nhà; lúc lại bé xíu như một con búp bê tí hon. Thật là một trải nghiệm ngộ nghĩnh và đầy bất ngờ!
Trên hành trình phiêu lưu của mình, Alice đã gặp gỡ bao nhiêu nhân vật đáng yêu và độc đáo. Có chú Sâu Bướm thông thái ngồi trên cây nấm khổng lồ, nhả khói và hỏi Alice những câu hỏi rất hay. Có chú Mèo Cheshire với nụ cười bí ẩn, có thể biến mất và xuất hiện bất cứ lúc nào, chỉ để lại nụ cười lơ lửng trong không trung.
Alice còn được mời đến dự một Bữa Tiệc Trà "điên rồ" cùng với Thợ Mũ và Thỏ Tháng Ba. Ở đó, mọi người cứ liên tục đổi chỗ, nói những câu chuyện không đầu không cuối, nhưng lại vui nhộn vô cùng. Họ uống trà và ăn bánh đủ kiểu, cười vang cả một góc vườn.
Sau đó, Alice lạc vào một khu vườn đầy những cây hoa hồng biết nói, và gặp Nữ hoàng Cơ. Nữ hoàng là một người hơi nóng tính một chút, và rất thích chơi trò croquet bằng cách dùng chim hồng hạc làm gậy và những chú nhím đáng yêu làm bóng. Nữ hoàng hay ra những mệnh lệnh lớn tiếng, nhưng Alice không sợ, bởi cô bé biết rằng dù bà ấy có vẻ đáng sợ, thì mọi chuyện vẫn sẽ ổn thôi.
Cuối cùng, khi mọi thứ trở nên thật ồn ào và lộn xộn, Alice thấy mình bắt đầu mệt mỏi và muốn ngủ. Và rồi, cô bé khẽ chớp mắt, mọi cảnh tượng thần tiên dần tan biến. Alice thấy mình vẫn nằm trên bãi cỏ xanh mát, tiếng chị gái đọc sách rì rầm bên tai. Hóa ra, tất cả chỉ là một giấc mơ thật đẹp, thật sống động.
Con yêu của mẹ, câu chuyện của Alice cho chúng ta thấy rằng trí tưởng tượng là một điều kỳ diệu biết bao, nó có thể đưa chúng ta đến những thế giới tuyệt vời nhất. Đôi khi, mọi thứ không cần phải logic hoàn hảo, mà chỉ cần thật vui vẻ và hồn nhiên. Giờ thì con hãy nhắm mắt lại, và để những giấc mơ đẹp đẽ đưa con đến những xứ sở thần tiên của riêng mình nhé. Ngủ ngon, con yêu!