Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em mồ côi cha mẹ. Người anh tính tình tham lam, giành hết gia tài, chỉ để lại cho người em hiền lành một túp lều nhỏ và cây khế già. Người em chẳng than vãn, chăm sóc cây khế, và nhờ sự chăm sóc tận tình, cây ra trái sum suê, vàng ươm.
Một hôm, khi những trái khế chín vàng trĩu cành, bỗng từ đâu bay đến một chú chim phượng hoàng lộng lẫy. Chú chim đậu trên cành, mổ ăn những quả khế ngon lành.
Thấy chim ăn hết cả những trái khế sắp thu hoạch, người em buồn bã lắm, nhưng vẫn nhẹ nhàng nói: "Chim ơi chim, chim ăn khế của tôi thế này thì tôi biết lấy gì mà sống đây?"
Chim phượng hoàng nghe vậy, bèn cất tiếng nói trong trẻo: "Ăn khế trả vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!" Người em ngạc nhiên lắm, nhưng vẫn tin lời chim, về nhà may một chiếc túi nhỏ xinh đúng ba gang tay.
Sáng hôm sau, chim phượng hoàng đến đón người em. Chàng ngồi lên lưng chim, bay vút qua những ngọn núi cao, qua biển cả mênh mông, đến một hòn đảo lấp lánh ánh vàng. Trên đảo, vàng bạc châu báu chất thành đống, sáng chói mắt.
Người em nhớ lời chim dặn, chỉ lấy vừa đủ số vàng cho vào chiếc túi ba gang của mình. Sau đó, chim phượng hoàng lại cõng chàng bay về nhà an toàn. Từ đó, người em trở nên giàu có, sống cuộc đời an vui và luôn giúp đỡ mọi người.
Một ngày nọ, người anh đến chơi, thấy em trai bỗng dưng giàu có, liền hỏi chuyện. Người em thật thà kể hết mọi chuyện về cây khế và chim phượng hoàng. Lòng tham trong người anh trỗi dậy, anh nằng nặc xin đổi toàn bộ gia tài, nhà cửa của mình để lấy túp lều và cây khế già của người em. Vì thương anh, người em đồng ý.
Người anh dọn đến ở trong túp lều cũ, ngày đêm canh chừng cây khế, mong chim phượng hoàng đến ăn. Quả nhiên, ít lâu sau, chim phượng hoàng lại bay đến. Người anh liền chạy ra mắng mỏ chim, và chim cũng trả lời y hệt: "Ăn khế trả vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!"
Nhưng người anh tham lam đâu chịu may túi ba gang. Anh ta may một chiếc túi thật to, thật dài, và còn mang theo cả những chiếc túi khác nữa.
Sáng hôm sau, chim phượng hoàng đưa người anh ra đảo vàng. Thấy vô vàn vàng bạc châu báu, người anh mừng rỡ nhặt lấy thật nhiều, nhét đầy tất cả các túi mang theo, rồi lại nhét thêm vào cả áo, vào quần, cho đến khi không thể nhét thêm được nữa.
Khi chim phượng hoàng cõng người anh bay về, vì mang quá nhiều vàng, chim bay rất nặng nề, loạng choạng. Dù đã cố gắng hết sức, chim phượng hoàng vẫn không thể cõng nổi khối vàng khổng lồ ấy. Từ đó, người anh tham lam đã không thể quay về nhà được nữa.
Con yêu của mẹ, câu chuyện "Ăn khế trả vàng" nhắc nhở chúng ta rằng, sự hiền lành, thật thà và biết đủ mới là điều quý giá nhất. Lòng tham lam chỉ mang lại buồn phiền mà thôi. Con hãy luôn sống thật tốt bụng, biết chia sẻ và trân trọng những gì mình có, con nhé! Giờ thì, hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngon đi nào, thiên thần nhỏ của mẹ.