À ơi, con ngủ cho ngoan nhé bé yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe câu chuyện hay về ba chú heo con đáng yêu, và một bác Sói hung dữ nhưng lại hơi hậu đậu một chút.
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven rừng, có ba chú heo con sống cùng mẹ. Chúng là ba anh em: Tí, Tèo và Tũn. Mẹ heo nói đã đến lúc chúng phải tự lập, xây nhà riêng.
Heo Tí, chú anh cả, rất thích chơi và muốn xây nhà thật nhanh. Chú chọn rơm khô, dựng lên một ngôi nhà rơm chỉ trong chốc lát. Ngôi nhà ấm cúng nhưng không chắc chắn. Còn heo Tèo, chú thứ hai, cũng không muốn tốn nhiều công sức. Chú dùng những cành cây gỗ nhỏ để xây nhà. Ngôi nhà gỗ cũng nhanh chóng hoàn thành, tươm tất hơn của anh Tí, nhưng vẫn còn thời gian để Tèo đi ngắm hoa bướm.
Cuối cùng là heo Tũn, chú út. Tũn là chú heo rất chăm chỉ và cẩn thận. Chú biết xây nhà an toàn là rất quan trọng. Thế là Tũn dành nhiều ngày, cặm cụi mang từng viên gạch, trộn vữa, xây từng bức tường vững chãi. Ngôi nhà gạch của Tũn thật kiên cố, chắc chắn, dù mất nhiều thời gian hơn hai anh.
Một ngày nọ, bác Sói đói meo xuất hiện. Bác Sói đi ngang qua ngôi nhà rơm của heo Tí. "Ha ha, nhà rơm này dễ xơi đây!" Bác Sói cười gian ác, rồi hít một hơi sâu, "Phùùùùùùùùùù!" Một làn gió mạnh thổi qua, ngôi nhà rơm bay tan tành. Heo Tí sợ hãi, chạy nhanh sang nhà heo Tèo.
Bác Sói đuổi theo, đến ngôi nhà gỗ của heo Tèo. Thấy Tí và Tèo run rẩy bên trong, bác Sói lại hít một hơi sâu và thổi: "Phùùùùùùùùùù!" Ngôi nhà gỗ cũng không chịu nổi, nó lung lay rồi đổ sập. Hai chú heo con hoảng sợ, chạy một mạch đến ngôi nhà gạch của heo Tũn.
Heo Tũn đã mở cửa kịp lúc cho hai anh vào, rồi đóng sầm cửa lại. Bác Sói hậm hực đuổi đến. Bác Sói nhìn ngôi nhà gạch kiên cố thì rất ngạc nhiên. Bác Sói lại hít một hơi sâu, thổi mạnh: "Phùùùùùùùùùù!" Nhưng lần này thì vô ích! Ngôi nhà gạch vẫn đứng vững, không hề suy suyển.
Bác Sói thổi mãi đến khi mệt bở hơi tai mà vẫn không được. Bác Sói tức giận nghĩ ra một kế. Bác Sói liền leo lên mái nhà và định chui xuống ống khói. Nhưng heo Tũn rất thông minh. Chú nghe thấy tiếng động và liền nhóm một bếp lửa lớn dưới lò sưởi. Khi bác Sói vừa nhìn xuống ống khói, thấy khói và lửa bốc lên, bác Sói sợ quá, vội vàng nhảy khỏi mái nhà, chạy thục mạng vào rừng sâu. Từ đó, bác Sói không bao giờ dám bén mảng đến ba chú heo con nữa.
Ba chú heo con từ đó sống vui vẻ bên nhau trong ngôi nhà gạch vững chắc của Tũn. Heo Tí và heo Tèo đã hiểu ra rằng không nên lười biếng mà phải biết chăm chỉ và cẩn thận trong mọi việc. Chúng cùng nhau sửa sang lại nhà cửa, trồng thêm hoa, cây cối xung quanh.
Con thấy không, bé yêu? Câu chuyện dạy chúng ta rằng, sự chăm chỉ, cẩn thận và suy nghĩ kỹ càng sẽ mang lại thành quả tốt đẹp, giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn. Ngược lại, sự lười biếng và qua loa chỉ mang lại rắc rối thôi. Giờ thì bé của mẹ hãy nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ đẹp nhé. Mẹ yêu con rất nhiều!