Ngày xửa ngày xưa, ở một thị trấn nhỏ bé nơi tuyết phủ trắng xóa vào mùa đông, có hai đứa trẻ đáng yêu tên là Kay và Gerda. Hai bé là hàng xóm thân thiết, chơi đùa cùng nhau mỗi ngày và yêu quý hai chậu hoa hồng nhỏ đặt cạnh cửa sổ của mỗi nhà, cứ như đó là cả một khu vườn thần tiên vậy.
Một ngày nọ, một mảnh gương bé xíu, lạnh buốt và chứa đầy phép thuật xấu xa, bay lạc vào mắt rồi xuyên vào trái tim Kay. Mảnh gương ấy làm Kay thay đổi. Cậu bé không còn nhìn thấy vẻ đẹp của hoa hồng nữa, mà chỉ thấy gai góc và những điều xấu xí. Cậu trở nên lạnh lùng, xa cách, không còn muốn chơi cùng Gerda nữa.
Một buổi chiều đông giá rét, Kay nhìn thấy Bà chúa Tuyết, với bộ váy trắng tinh khôi và mái tóc bạc lấp lánh như hàng ngàn vì sao. Bà đẹp tuyệt vời nhưng đôi mắt thì lạnh buốt như băng. Bà chúa Tuyết dùng xe trượt tuyết đưa Kay đi, bay vút lên bầu trời, xa thật xa về phía Bắc Cực băng giá.
Gerda tội nghiệp đau buồn lắm. Bé quyết tâm phải đi tìm Kay bằng được. Chuyến hành trình của Gerda thật dài và đầy thử thách, nhưng trái tim bé luôn ấm áp và tràn đầy tình yêu thương. Bé đã gặp một bà lão tốt bụng có một khu vườn hoa hồng tuyệt đẹp, nhưng bà lại muốn giữ Gerda ở lại bên mình. Bé cũng gặp một chú quạ thông minh đã giúp bé tìm đường, và sau đó là một nàng công chúa cùng hoàng tử tốt bụng, đã tặng bé một cỗ xe song mã.
Sau bao ngày vượt qua những cánh rừng băng giá, những con sông lạnh buốt và những ngọn núi tuyết phủ, cuối cùng Gerda cũng đến được cung điện băng của Bà chúa Tuyết. Nơi đó lạnh lẽo và hoang vắng vô cùng. Gerda tìm thấy Kay đang ngồi một mình, người lạnh như băng và trái tim cũng đông cứng lại. Cậu bé không hề nhớ gì về Gerda, về hoa hồng hay về tình bạn ấm áp của hai đứa nữa.
Gerda ôm chầm lấy Kay, bé khóc nức nở. Những giọt nước mắt ấm áp của Gerda rơi xuống ngực Kay, thấm vào trái tim cậu bé. Phép màu đã xảy ra! Giọt nước mắt của tình yêu thương ấy đã làm tan chảy mảnh gương băng giá trong tim Kay. Cậu bé bừng tỉnh, nhận ra Gerda, và hai đứa trẻ lại ôm nhau mừng rỡ.
Cả Kay và Gerda cùng nhau rời khỏi cung điện băng giá. Bà chúa Tuyết cũng không còn giữ họ lại nữa. Họ nắm tay nhau đi về nhà, trên con đường tràn ngập nắng ấm và tiếng chim hót. Khi về đến nơi, Kay và Gerda thấy mọi thứ đều đã đổi thay, nhưng khu vườn hoa hồng của họ vẫn rực rỡ và tình bạn của hai bé thì vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn bền chặt hơn xưa.
Con yêu của mẹ, câu chuyện Bà chúa Tuyết dạy chúng ta rằng, tình yêu thương ấm áp, lòng dũng cảm và sự kiên trì có thể vượt qua mọi khó khăn, thậm chí là làm tan chảy cả những trái tim băng giá nhất. Hãy luôn giữ trái tim mình ấm áp và yêu thương, con nhé. Giờ thì ngủ ngoan, mơ những giấc mơ thật đẹp, bé con của mẹ.