Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi, có một vị Hoàng đế rất mực yêu thích những bộ quần áo mới tinh, lộng lẫy. Người dành hết kho báu chỉ để mua sắm, thay đổi trang phục mỗi ngày, luôn muốn mình thật đặc biệt và lộng lẫy nhất trần đời.
Một ngày nọ, có hai người thợ may lạ mặt đến kinh đô. Họ tự giới thiệu mình là những người tài hoa nhất thế gian, có thể dệt ra những bộ quần áo kỳ diệu. Điều đặc biệt là, bộ quần áo này chỉ có thể được nhìn thấy bởi những người thực sự thông minh, tài giỏi, còn ai dốt nát thì sẽ chẳng nhìn thấy gì cả.
Hoàng đế nghe xong thì vui mừng khôn xiết. "Tuyệt vời! Ta có thể biết được ai không xứng đáng ở trong vương quốc của mình rồi!" Người nghĩ bụng. Thế là, Hoàng đế ban cho hai người thợ may rất nhiều vàng bạc, lụa là và yêu cầu họ bắt đầu công việc ngay lập tức.
Hai người thợ may lừa đảo liền dựng hai khung cửi giả, vờ như đang dệt vải rất chăm chỉ. Tay họ thoăn thoắt đưa lên hạ xuống, nhưng trên khung cửi thì hoàn toàn trống rỗng, chẳng có sợi chỉ nào cả. Họ cứ liên tục yêu cầu thêm lụa quý, vàng ròng, nhưng tất cả đều bị họ giấu đi mất, chẳng dùng để dệt may chút nào.
Hoàng đế nóng lòng muốn xem bộ quần áo đã đến đâu, bèn sai vị quan trung thành nhất đến xem xét. Vị quan bước vào phòng, nhìn chằm chằm vào khung cửi trống rỗng. "Ôi trời, ta chẳng thấy gì cả!" ông nghĩ bụng, nhưng lại sợ nếu nói ra sự thật, Hoàng đế sẽ nghĩ ông là người ngu ngốc. Thế là ông vội vàng khen ngợi: "Tuyệt mỹ! Vải này thật tinh xảo, màu sắc lộng lẫy!"
Tiếp theo, Hoàng đế lại sai một vị quan khác đến. Vị quan này cũng thấy y hệt, khung cửi trống trơn, nhưng vì sợ bị coi là ngu ngốc và không muốn đi ngược lại lời của vị quan trước, ông cũng hùa theo khen ngợi hết lời: "Đúng là kiệt tác! Xứng đáng với Hoàng đế vĩ đại của chúng ta!"
Cuối cùng, chính Hoàng đế cũng không thể chờ đợi thêm nữa. Người cùng đoàn tùy tùng đến xem. Cũng như các vị quan, Hoàng đế chẳng thấy gì ngoài những khung cửi trống rỗng. "Trời đất, ta không thấy gì cả!" Người thầm nghĩ, lòng đầy lo lắng. "Nếu ta thừa nhận điều này, chẳng phải mọi người sẽ nghĩ ta dốt nát sao?" Thế là, Người cũng vờ trầm trồ, khen ngợi hết lời về vẻ đẹp "tuyệt trần" của bộ quần áo vô hình.
Đến ngày đại lễ, hai người thợ may "kỳ diệu" vờ như đang giúp Hoàng đế mặc bộ quần áo mới. Họ cẩn thận giơ tay lên, làm động tác cài khuy, chỉnh sửa tà áo, như thể Hoàng đế đang khoác lên mình một bộ trang phục thật lộng lẫy. Hoàng đế tự mình xoay người trước gương, cũng vờ như đang ngắm nghía, hãnh diện lắm.
Hoàng đế ưỡn ngực, kiêu hãnh bước ra khỏi hoàng cung để tham gia cuộc diễu hành lớn trong thành phố. Toàn thể thần dân đều tập trung hai bên đường, háo hức chiêm ngưỡng bộ quần áo mới của Người. Mọi người đều thì thầm, khen ngợi, nhưng ai nấy đều thầm nghĩ trong lòng: "Ôi trời, Hoàng đế không mặc gì cả!" Nhưng chẳng ai dám nói ra sự thật, vì sợ bị coi là ngu ngốc.
Bỗng nhiên, từ trong đám đông, một giọng nói trong trẻo, ngây thơ của một em bé vang lên: "Kìa mọi người ơi! Hoàng đế của chúng ta... không mặc gì cả!" Giọng nói ấy như một tia chớp, làm bừng tỉnh cả đám đông. Ban đầu là những tiếng xì xào nhỏ, rồi dần dần, mọi người bắt đầu dũng cảm nói to hơn: "Đúng rồi! Hoàng đế không mặc gì cả!"
Hoàng đế nghe thấy, Người bỗng giật mình, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Người biết rằng đứa bé đã nói sự thật. Nhưng vì kiêu hãnh, Người vẫn cố gắng ưỡn ngực, tiếp tục cuộc diễu hành cho đến khi kết thúc. Dù vậy, từ ngày đó trở đi, Hoàng đế đã học được một bài học quý giá về sự thật và lòng dũng cảm.
Con yêu à, câu chuyện này dạy chúng ta rằng không nên sợ hãi khi nói lên sự thật, dù sự thật đó có khó nói đến đâu. Đôi khi, mọi người xung quanh chúng ta cũng cần một người dũng cảm để nói ra điều mà ai cũng biết nhưng không ai dám nói. Hãy luôn sống thật thà và dũng cảm nhé con. Giờ thì nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ thật đẹp nha con yêu! Mẹ yêu con rất nhiều.