Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng xanh tốt và yên bình, có một chú cáo nhỏ lanh lợi nhưng đôi khi cũng hơi tự cao một chút. Hôm ấy, chú cáo lang thang cả buổi sáng, bụng đói meo và cảm thấy mệt mỏi, khát nước vô cùng.
Mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng vàng óng ả qua kẽ lá, bỗng một mùi hương ngọt ngào, thơm lừng thoang thoảng trong gió, khiến chú cáo phải hít hà mãi không thôi. Mùi hương ấy dẫn chú đi sâu vào một khu vườn nhỏ, ẩn mình sau hàng cây rậm rạp.
Ôi chao! Trước mắt chú cáo là một giàn nho xanh mướt, trĩu nặng những chùm nho căng mọng, tròn xoe và tím biếc. Từng quả nho như những viên ngọc lấp lánh dưới ánh mặt trời, mời gọi chú cáo đến thưởng thức. Nhìn cảnh tượng tuyệt đẹp ấy, chú cáo quên hết mệt mỏi, trong bụng rộn ràng niềm vui sướng. Chú nghĩ thầm: "Tuyệt vời quá! Chắc chắn những trái nho này phải là ngon nhất thế gian!"
Chú cáo tiến lại gần giàn nho. Nhưng than ôi! Những chùm nho lại treo tít trên cao, ngoài tầm với của chú. Chú cáo nhìn lên, thèm thuồng liếm mép. Chú quyết tâm phải hái bằng được những trái nho ngọt ngào ấy. Đầu tiên, chú lùi lại một bước, lấy đà rồi bật nhảy thật cao. Phập! Chú nhảy vút lên nhưng vẫn không thể chạm tới được chùm nho nào cả. Cái đuôi của chú chỉ quẹt qua không khí mà thôi.
Chú cáo không nản lòng. Chú lại cố gắng nhảy lần thứ hai, lần thứ ba, rồi lần thứ tư. Mỗi lần nhảy, chú lại dùng hết sức bình sinh, vươn dài đôi chân, mở to miệng muốn cắn lấy những trái nho tím mọng. Chú nhảy cao đến nỗi tưởng chừng như chú có thể bay được vậy. Nhưng tất cả đều vô ích! Những chùm nho vẫn treo lơ lửng, xa xôi, như đang trêu chọc chú vậy. Cứ nhảy hụt, chú lại ngã phịch xuống đất, bụi bay mù mịt.
Sau bao nhiêu lần cố gắng, chú cáo bắt đầu cảm thấy kiệt sức. Chân chú mỏi nhừ, lưng chú đau ê ẩm, và cái bụng vẫn réo ầm ĩ vì đói. Nhìn những chùm nho vẫn nguyên vẹn trên cao, không hề suy suyển, chú cáo bắt đầu cảm thấy thất vọng. Chú thở dài thườn thượt, rồi lắc đầu quầy quậy.
Cuối cùng, chú cáo quay lưng bước đi, giả vờ như mình chẳng hề quan tâm đến những trái nho ấy nữa. Chú lẩm bẩm một mình, giọng có vẻ hơi chua chát: "Thôi vậy! Mình chợt nghĩ ra là những trái nho kia chắc chắn còn xanh và chua lắm. Nhìn thì đẹp mắt thật, nhưng chắc chắn là chẳng ăn được đâu! Mình không muốn ăn những trái nho chua loét như thế đâu!"
Thế rồi, chú cáo kiêu hãnh ngẩng cao đầu, bước đi thẳng tắp, để lại giàn nho trĩu quả phía sau. Dù bụng vẫn đói và lòng vẫn thèm thuồng, nhưng chú cáo đã tự an ủi mình bằng cách cho rằng thứ mình không đạt được thì cũng chẳng đáng giá gì.
Con yêu của mẹ, câu chuyện của chú cáo nhắc nhở chúng ta rằng đôi khi, khi không đạt được điều mình mong muốn, chúng ta thường tìm cách biện minh hoặc nói xấu về điều đó để làm nhẹ lòng mình. Nhưng thực ra, mỗi nỗ lực đều đáng quý, và nếu không thể đạt được thì cũng không có nghĩa là thứ đó không tốt con nhé. Điều quan trọng là chúng ta biết chấp nhận và học cách vượt qua cảm giác thất vọng. Bây giờ thì con yêu hãy nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ thật đẹp nhé! Mẹ yêu con rất nhiều.