Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng xanh tươi và yên bình, có một cô Quạ với bộ lông đen tuyền, óng ánh như nhung đêm. Cô Quạ rất thích bay lượn và khám phá, và đặc biệt là cô rất yêu thích những món ngon.
Một buổi sáng đẹp trời nọ, khi đang bay qua một bãi đất trống, cô Quạ đã tìm thấy một miếng bánh thơm lừng, màu vàng óng ả, còn mới tinh. Ôi chao, miếng bánh trông thật hấp dẫn làm sao! Cô Quạ sung sướng vô cùng, liền cắp miếng bánh vào mỏ và bay lên một cành cây cao, định bụng sẽ từ từ thưởng thức món quà bất ngờ này.
Nhưng đúng lúc đó, một chú Cáo tinh ranh đang đi ngang qua dưới gốc cây. Chú Cáo vốn nổi tiếng là lanh lợi và có chút nghịch ngợm. Ngẩng đầu lên, chú Cáo đã nhìn thấy miếng bánh ngon lành trên mỏ cô Quạ. Đôi mắt chú sáng lên một ý nghĩ, chú muốn có miếng bánh đó.
Chú Cáo bèn dừng lại dưới gốc cây, ngước nhìn lên cô Quạ với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, rồi cất giọng ngọt ngào: "Chào chị Quạ xinh đẹp của tôi! Lông chị hôm nay sao mà mượt mà, óng ánh thế không biết. Trông chị thật duyên dáng và quý phái, phải nói là chị là loài chim đẹp nhất cả khu rừng này!"
Cô Quạ nghe những lời khen ngợi ấy, lòng vui sướng và tự hào vô cùng. Cô ưỡn ngực ra một chút, nhưng vẫn giữ chặt miếng bánh trong mỏ, chưa dám buông lời đáp lại.
Thấy cô Quạ có vẻ thích thú, chú Cáo liền nói tiếp, giọng càng thêm khéo léo: "Mà không chỉ đẹp đâu, chị Quạ ơi, em còn nghe nói giọng hát của chị cũng tuyệt vời lắm. Giọng chị trong trẻo như tiếng suối reo, thánh thót như chuông ngân. Em ước gì hôm nay được nghe chị cất tiếng hát một bài. Chắc chắn đó sẽ là khúc ca hay nhất mà em từng được nghe!"
Cô Quạ nghe đến đây thì không thể kìm lòng được nữa. Từ bé đến lớn, cô chưa từng được ai khen giọng hát mình hay đến thế. Cô Quạ tin sái cổ lời chú Cáo, nghĩ rằng chú thật lòng muốn nghe mình hát. Trong lòng cô Quạ rộn ràng vì sung sướng và kiêu hãnh.
Thế là, không chút suy nghĩ, cô Quạ liền há mỏ ra, định cất tiếng hót thật to để chứng tỏ tài năng âm nhạc của mình. Nhưng vừa mới há mỏ ra thì... "phụt!" Miếng bánh thơm ngon lập tức rơi tọt xuống đất, ngay dưới chân chú Cáo.
Chú Cáo nhanh nhẹn nhặt miếng bánh lên, khẽ nháy mắt với cô Quạ đang ngơ ngác trên cành cây. Chú mỉm cười và nói: "Cảm ơn chị Quạ nhé! Chị hát hay thật đấy, nhưng tiếc là em phải ăn miếng bánh này đây. Chị thấy không, những lời khen ngợi ngọt ngào đôi khi lại là một cái bẫy đấy."
Nói rồi, chú Cáo chậm rãi nhấm nháp miếng bánh một cách ngon lành, còn cô Quạ thì buồn bã và hối hận vô cùng. Cô lúc này mới hiểu ra mình đã bị chú Cáo lừa. Cô Quạ cúi đầu, lặng lẽ bay về tổ, mang theo một bài học thật quý giá.
Con yêu của mẹ, câu chuyện của cô Quạ và chú Cáo nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ quá tin vào những lời khen ngợi đường mật, nhất là khi chúng ta chưa hiểu rõ ý định của người khác nhé. Hãy luôn tỉnh táo, khiêm tốn và biết suy nghĩ kỹ càng. Bây giờ, con đã hiểu bài học rồi, hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngoan nào, mẹ yêu con nhiều lắm!