Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng nọ, có một chú Cáo sống rất nhanh nhẹn và thông minh. Chú ta có bộ lông màu cam rực rỡ và chiếc đuôi bông xù đáng yêu. Sống gần đó còn có một cô Sếu với đôi chân dài, chiếc cổ cao thanh thoát và chiếc mỏ cũng thật dài, thật duyên dáng.
Một hôm, chú Cáo cảm thấy rất vui vẻ, bèn nghĩ ra một ý hay: "Mình sẽ mời cô Sếu đến nhà chơi và ăn tối! Thật là một ý tưởng tuyệt vời!". Cáo chạy ngay sang nhà Sếu, lễ phép mời: "Cô Sếu ơi, tối nay cô có rảnh không ạ? Mời cô ghé nhà Cáo dùng bữa nhé!". Cô Sếu vui vẻ nhận lời ngay, vì cô cũng rất quý chú Cáo tốt bụng.
Đúng hẹn, cô Sếu đến nhà Cáo. Chú Cáo đã chuẩn bị một bữa tối thật thịnh soạn, có rất nhiều món ngon. Đặc biệt là món súp nấm thơm lừng mà Cáo rất tâm đắc. Cáo múc súp ra hai chiếc đĩa cạn, phẳng lì, rồi nói: "Mời cô Sếu, món súp này Cáo tự tay nấu đó!".
Chú Cáo bắt đầu dùng bữa một cách ngon lành, liếm sạch súp trên đĩa. Còn cô Sếu thì sao? Với chiếc mỏ dài của mình, Sếu dù cố gắng đến mấy cũng không thể nào múc được chút súp nào từ chiếc đĩa cạn. Súp cứ trôi tuột đi mỗi khi Sếu chạm mỏ vào. Sếu cảm thấy hơi buồn và bối rối, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ lịch sự, chỉ ngồi nhìn Cáo ăn thôi. Cáo thì cứ nhìn Sếu, rồi mỉm cười tủm tỉm một cách khó hiểu.
Sau bữa ăn, Sếu nhẹ nhàng tạm biệt Cáo, trong lòng cảm thấy hơi hụt hẫng một chút, nhưng cô không nói gì cả.
Vài ngày sau, đến lượt Sếu muốn đáp lại tấm thịnh tình của Cáo. Sếu nghĩ bụng: "Cáo đã mời mình bữa tối, giờ mình cũng nên mời lại Cáo một bữa thật ấm cúng chứ!". Sếu đến nhà Cáo, với giọng điệu ngọt ngào, Sếu nói: "Chú Cáo ơi, tối mai chú có bận gì không? Mời chú ghé nhà Sếu dùng bữa tối nhé! Sếu có món cá kho rất ngon đó!". Chú Cáo nghe thấy cá kho thì mắt sáng lên, vội vàng đồng ý ngay lập tức.
Đến tối hôm sau, Cáo hớn hở chạy đến nhà Sếu. Sếu đã chuẩn bị sẵn sàng. Mùi cá kho thơm lừng bay khắp gian bếp nhỏ. Sếu đặt hai cái lọ cao, cổ thon dài lên bàn, rồi múc cá kho vào đó. "Mời chú Cáo, món cá kho này Sếu tự tay làm đó!" – Sếu nói thật duyên dáng.
Sếu dùng chiếc mỏ dài của mình, dễ dàng đưa vào trong lọ và thưởng thức từng miếng cá kho ngon lành. Còn chú Cáo thì sao? Cáo cố gắng đưa mõm vào trong chiếc lọ nhưng không thể nào vừa được. Mùi cá kho thơm lừng, nhưng Cáo chỉ có thể nhìn mà không thể ăn được chút nào cả. Cáo loay hoay mãi, cuối cùng chỉ đành ngồi nhìn Sếu ăn. Lúc này, Cáo mới nhớ lại bữa ăn ở nhà mình và chợt hiểu ra tất cả mọi chuyện.
Chú Cáo cảm thấy thật xấu hổ và ngại ngùng. Sau bữa ăn, Cáo cúi đầu chào Sếu và ra về trong im lặng, bụng thì đói meo nhưng lòng thì đã vỡ lẽ nhiều điều về sự tử tế.
Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng, khi mình đối xử với người khác như thế nào, thì người khác cũng sẽ đối xử với mình như thế ấy. Chúng ta cần phải luôn luôn nghĩ đến cảm nhận của mọi người xung quanh, biết thông cảm và đối xử công bằng, tử tế với tất cả bạn bè, con nhé! Đừng bao giờ chọc ghẹo hay làm khó ai đó một cách cố ý. Hãy luôn là một em bé ngoan, hiền lành và đáng yêu của mẹ. Giờ thì ngủ thật ngon, và mơ những giấc mơ đẹp con nhé!