Cổ tích Việt Nam

Cậu bé Tích Chu

34 lượt nghe

Bấm Play để nghe mẹ ru bé ngủ nhé

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven rừng, có một cậu bé tên là Tích Chu sống cùng bà nội hiền từ của mình. Bà yêu thương Tích Chu hết mực, luôn dành cho cậu những điều tốt đẹp nhất, dù cuộc sống của hai bà cháu không mấy sung túc.

Bà là người đã chăm sóc Tích Chu từ khi cậu còn bé xíu. Bà làm bánh ngon, kể chuyện cổ tích hay, và luôn ủ ấm Tích Chu vào những đêm đông lạnh giá. Cậu bé lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà, hồn nhiên và vui vẻ, ít khi phải lo nghĩ gì.

Thế nhưng, Tích Chu đôi khi lại mải chơi, quên đi rằng bà đã già yếu. Cậu hay chạy nhảy với bạn bè, rong chơi khắp làng, và có lúc quên cả việc giúp đỡ bà những việc nhỏ nhặt, hay đơn giản là trò chuyện cùng bà.

Một ngày nọ, bà bỗng dưng cảm thấy không khỏe. Người bà nóng ran, bà rất khát nước và chỉ muốn có một chén nước mát để uống. Bà gọi khẽ: "Tích Chu ơi, bà khát quá, con lấy cho bà chén nước nhé..."

Nhưng Tích Chu lúc đó đang say sưa chơi đùa ngoài sân, cậu không nghe rõ lời bà. Bà lại gọi thêm lần nữa, yếu ớt hơn: "Tích Chu ơi...". Cậu bé vẫn mải vui, không để ý đến tiếng gọi của bà, mà chỉ nghĩ chơi thêm chút nữa rồi sẽ vào.

Bà chờ mãi, chờ mãi mà vẫn không thấy Tích Chu đâu. Vì quá khát và kiệt sức, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Bỗng dưng, người bà nhẹ bẫng, và bà hóa thành một chú chim vàng xinh xắn, rồi bay vụt qua cửa sổ, hòa vào ánh nắng chiều.

Lúc Tích Chu quay về nhà, cậu không thấy bà đâu cả. Cậu gọi: "Bà ơi! Bà ơi!" nhưng chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá. Bỗng Tích Chu nhìn thấy một chú chim vàng đậu trên cành cây, ríu rít gọi tên cậu, rồi bay đi. Cậu nhận ra đó chính là bà của mình! Tích Chu ân hận vô cùng, nước mắt giàn giụa. Cậu quyết định phải đi tìm bà, dù có phải đi đến tận cùng thế giới.

Tích Chu bắt đầu cuộc hành trình đi tìm bà. Cậu bé đi mãi, đi mãi qua bao con đường làng quen thuộc, rồi vào đến cả rừng sâu. Trời nắng chang chang, đường gập ghềnh, nhưng Tích Chu không hề nản lòng. Cậu chỉ muốn tìm lại bà của mình.

Trên đường đi, Tích Chu gặp một cụ già hiền hậu đang ngồi nghỉ dưới gốc cây cổ thụ. Cụ nhìn Tích Chu và hỏi: "Cháu đi đâu mà trông vội vã thế?" Tích Chu kể lại câu chuyện của mình với tất cả sự hối hận. Cụ già tốt bụng đã chỉ cho cậu đường đến Suối Tiên, nơi mà mọi điều ước đều có thể thành hiện thực.

Tích Chu theo lời cụ già, băng qua bao núi đồi, suối khe, cuối cùng cũng đến được Suối Tiên. Nước suối trong vắt, lấp lánh như dát bạc. Tích Chu nhìn thấy chú chim vàng quen thuộc đang đậu bên bờ suối, và đó chính là bà của cậu đang khát khô cả họng.

Chú chim vàng cất tiếng hót: "Tích Chu ơi, bà khát quá. Con hãy lấy nước Suối Tiên cho bà uống, bà sẽ trở lại thành người." Tích Chu vội vàng dùng một chiếc lá to làm chén, hứng đầy nước Suối Tiên trong vắt và cẩn thận đưa cho bà uống từng ngụm nhỏ.

Điều kỳ diệu đã xảy ra! Khi những giọt nước mát lành từ Suối Tiên chạm vào, chú chim vàng bỗng biến lại thành người bà hiền từ của Tích Chu. Bà ôm Tích Chu vào lòng, mừng rỡ xiết bao. Cả hai bà cháu đều rất hạnh phúc khi được đoàn tụ.

Từ đó trở đi, Tích Chu luôn biết yêu thương, chăm sóc bà. Cậu không còn mải chơi mà quên bà nữa. Cậu hiểu rằng, bà đã vất vả vì mình biết bao nhiêu. Hai bà cháu sống bên nhau thật hạnh phúc, trong sự yêu thương và sẻ chia.

Con yêu à, qua câu chuyện của Tích Chu, chúng ta học được rằng tình yêu thương và sự quan tâm dành cho những người thân yêu, đặc biệt là ông bà, cha mẹ, là điều vô cùng quý giá. Đừng bao giờ để họ phải buồn lòng hay cảm thấy cô đơn nhé. Hãy luôn biết trân trọng những người bên cạnh mình con nhé. Bây giờ thì, nhắm mắt lại và ngủ thật ngon đi nào, thiên thần bé bỏng của mẹ.