À ơi, con yêu của mẹ, đã đến giờ đi ngủ rồi đấy. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện cổ tích thật hay nhé. Câu chuyện có tên là "Bó Đũa".
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có một người cha già rất hiền lành và nhân hậu. Ông có ba người con trai đã lớn khôn, khỏe mạnh.
Thế nhưng, có một điều làm ông buồn lòng vô cùng, đó là ba anh em họ chẳng bao giờ hòa thuận với nhau cả. Suốt ngày, họ cứ cãi cọ, giận dỗi vì những chuyện nhỏ nhặt. Anh thì nói em không nghe lời, em lại bảo anh quá khó tính. Ngôi nhà lúc nào cũng rộn tiếng tranh luận, khiến người cha già thở dài thườn thượt.
Ông lo lắng lắm, nghĩ bụng: "Nếu các con cứ mãi như thế này, thì khi ta về già, ai sẽ giúp đỡ ai đây? Ai sẽ bảo vệ ai đây?".
Một hôm, người cha gọi ba người con đến bên giường. Giọng ông trầm ấm và nhẹ nhàng, "Các con yêu, lại đây với cha một lát nào."
Ông đưa cho mỗi người một chiếc đũa nhỏ xíu và bảo: "Bây giờ, các con hãy thử bẻ gãy chiếc đũa này xem sao."
Ba người con trai cầm chiếc đũa trong tay. "Chuyện này thì dễ ợt!", anh cả cười nói. "Rắc!", chỉ một cái búng tay nhẹ nhàng, chiếc đũa đã gãy làm đôi.
Hai người em cũng dễ dàng bẻ gãy chiếc đũa của mình. Họ ngạc nhiên nhìn cha, không hiểu cha muốn nói gì.
Người cha mỉm cười hiền từ. Ông cúi xuống, nhặt một bó đũa thật to, được buộc chặt bằng một sợi dây rơm. Ông đưa bó đũa cho người anh cả và bảo: "Bây giờ, con hãy thử bẻ gãy cả bó đũa này xem."
Người anh cả cầm bó đũa, nhắm mắt lại, dồn hết sức lực để bẻ. Cậu bé cố gắng vặn vẹo, gồng mình lên nhưng bó đũa vẫn không hề hấn gì. Nó vẫn cứng rắn, không chút suy chuyển.
Anh cả lắc đầu: "Cha ơi, con không làm được!"
Đến lượt người anh thứ hai và người em út cũng vậy. Họ thay nhau thử, người này cố gắng hơn người kia, nhưng không một ai có thể bẻ gãy được bó đũa ấy. Bó đũa vẫn nguyên vẹn, chắc chắn.
Lúc ấy, người cha mới chậm rãi nói: "Các con thấy không? Khi chỉ có một chiếc đũa, nó rất yếu ớt và dễ dàng bị bẻ gãy. Nhưng khi nhiều chiếc đũa được bó lại thành một bó, chúng trở nên vô cùng vững chắc và không ai có thể làm gì được."
Ông nhìn ba người con bằng ánh mắt trìu mến: "Các con cũng vậy đó. Khi các con cãi cọ, giận hờn, mỗi người một ý, các con giống như những chiếc đũa lẻ loi, rất dễ bị tổn thương, dễ bị người khác bắt nạt. Nhưng nếu các con biết yêu thương nhau, giúp đỡ nhau, cùng nhau chia sẻ, thì các con sẽ trở thành một sức mạnh lớn lao, không ai có thể chia cắt hay làm hại được."
Ba người con trai nhìn nhau, chợt hiểu ra bài học sâu sắc mà cha muốn dạy. Họ cảm thấy hối hận vì đã không biết yêu thương và đoàn kết. Từ đó trở đi, ba anh em luôn sống hòa thuận, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Ngôi nhà lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười vui.
Con yêu à, câu chuyện này dạy chúng ta rằng đoàn kết là sức mạnh con nhé. Khi chúng ta biết yêu thương và giúp đỡ nhau, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Giờ thì nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ đẹp con nhé. Mẹ yêu con rất nhiều!