Ngủ ngoan nhé con yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện thật đẹp, về một cái cây đặc biệt, và về tấm lòng nhân ái, biết sẻ chia. Con nhắm mắt lại, lắng nghe mẹ kể nhé...
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé nằm cạnh bìa rừng xanh mát, có một cô bé tên là Mai. Mai mồ côi cha mẹ từ bé, sống cùng bà ngoại đã già yếu. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, thiếu thốn, nhưng hai bà cháu luôn sống chan hòa, yêu thương nhau và lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi.
Một buổi chiều nọ, Mai đi vào rừng để tìm ít củi khô mang về đun nấu. Mải miết đi sâu vào trong, cô bé bỗng nhìn thấy một cái cây nhỏ nằm khuất sau những bụi cây rậm rạp. Cây trông thật đáng thương, cành lá héo khô, úa tàn, như sắp lìa đời.
Thấy vậy, trái tim nhân hậu của Mai không khỏi xót xa. Cô bé liền dùng chút nước ít ỏi mình mang theo để uống, tưới cho gốc cây. Rồi Mai ngồi xuống, nhổ hết những đám cỏ dại đang bám víu, che lấp xung quanh để cây dễ thở hơn. Cô bé còn trò chuyện với cái cây như một người bạn, khẽ vuốt ve thân cây khô héo.
Từ ngày đó, mỗi lần vào rừng, Mai đều ghé thăm và chăm sóc cái cây nhỏ. Cô bé tỉ mẩn vun đất, tưới nước, và thỉnh thoảng còn hát cho cây nghe những giai điệu êm đềm. Dần dần, nhờ sự chăm sóc tận tình của Mai, cái cây như được ban cho một sự sống mới. Những chồi non xanh biếc bắt đầu nhú ra, rồi cành lá xum xuê trở lại, xanh mơn mởn.
Rồi một ngày nọ, thật kỳ diệu, cái cây bắt đầu nở ra những bông hoa trắng muốt, tinh khôi, thơm ngát cả một góc rừng. Sau đó không lâu, từ những bông hoa ấy, những trái cây nhỏ xinh bắt đầu hình thành, rồi lớn dần lên, căng tròn, mọng nước, óng ánh như những viên ngọc quý. Chúng có màu đỏ tươi như mặt trời lặn, lại thơm lừng một mùi hương ngọt ngào chưa từng thấy.
Mai sung sướng hái những trái cây ấy mang về cho bà ngoại. Bà ăn vào, thấy người khỏe mạnh hẳn ra, những cơn đau nhức cũng biến mất. Mai chỉ hái vừa đủ ăn, và mang một ít biếu tặng những người hàng xóm già yếu, những em bé mồ côi trong làng. Ai nấy đều khen ngợi trái cây ngon ngọt tuyệt vời và vô cùng biết ơn tấm lòng của Mai.
Tiếng lành đồn xa, câu chuyện về cái cây thần kỳ và những trái cây bổ dưỡng lan truyền khắp làng. Một người đàn ông tên là Tám, vốn có tính tham lam, nghe chuyện liền nảy lòng muốn chiếm đoạt cái cây cho riêng mình. Tám vội vã chạy vào rừng, tìm đến cái cây. Khi nhìn thấy những trái cây rực rỡ, Tám liền lao vào, giật mạnh, cấu xé để hái thật nhiều.
Nhưng thật lạ lùng, khi Tám dùng sức mạnh để hái, những trái cây ấy bỗng nhiên biến mất hoặc hóa thành những hòn đá khô cứng, chẳng có chút vị ngọt nào. Tám càng cố gắng, cây càng trở nên héo úa, cành lá rũ rượi. Chẳng hái được gì, Tám đành bỏ về trong sự tức giận và thất vọng.
Hôm sau, Mai lại đến thăm cây. Cô bé vẫn nhẹ nhàng vuốt ve từng chiếc lá, tưới chút nước mát lành. Ngay lập tức, cái cây lại trở nên xanh tươi, những trái cây ngọt lành lại hiện ra, căng tròn, mọng nước. Mai hiểu rằng cái cây chỉ ban tặng những điều tốt đẹp cho những ai biết yêu thương, chăm sóc và sẻ chia bằng cả tấm lòng.
Từ đó về sau, Mai tiếp tục chăm sóc cái cây thần kỳ và chia sẻ những trái cây thơm ngon cho mọi người trong làng. Cuộc sống của Mai và bà ngoại tuy không giàu sang, nhưng luôn ấm áp và tràn đầy niềm vui, hạnh phúc, bởi Mai đã mang đến sức khỏe và sự sẻ chia cho tất cả mọi người.
Con thấy không, con yêu? Câu chuyện về cây thần kì dạy chúng ta rằng: Hạnh phúc không nằm ở việc sở hữu thật nhiều, mà ở tấm lòng biết yêu thương, chăm sóc và chia sẻ. Khi chúng ta sống nhân ái, những điều tốt đẹp sẽ tự đến với mình và lan tỏa đến mọi người xung quanh. Bây giờ con ngủ thật ngon nhé, mơ những giấc mơ thật đẹp và bình yên, như câu chuyện mẹ vừa kể.