Cổ tích Việt Nam

Cây tre trăm đốt

29 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé, có một chàng trai hiền lành tên là Anh Khoai. Anh mồ côi từ nhỏ, nhưng rất chăm chỉ và tốt bụng. Anh Khoai làm thuê cho một lão phú ông giàu có nhưng tham lam trong làng.

Lão phú ông hứa với Anh Khoai rằng nếu anh làm việc cho ông ba năm trời không công, ông sẽ gả cô con gái xinh đẹp của mình cho anh. Anh Khoai mừng lắm, vì anh đã thầm yêu cô con gái của phú ông bấy lâu nay. Anh ngày đêm cần mẫn làm việc, không ngại khó khăn, chỉ mong đến ngày được cưới người mình yêu.

Ba năm trôi đi thật nhanh. Anh Khoai vui vẻ đến gặp lão phú ông để nhắc về lời hứa. Nhưng lão phú ông tham lam đâu muốn gả con gái cho một chàng trai nghèo khổ. Lão vò đầu bứt tai nghĩ kế để từ chối. Cuối cùng, lão nở một nụ cười nham hiểm và nói:

"Này Khoai, ta có thể gả con gái cho ngươi, nhưng ngươi phải tìm cho ta một cây tre có đủ một trăm đốt. Nếu không có, thì đừng hòng cưới con gái ta!"

Anh Khoai nghe xong thì vô cùng buồn bã. Anh biết rằng làm gì có cây tre nào dài đến một trăm đốt như vậy. Anh đi lang thang khắp nơi, tìm kiếm trong tuyệt vọng, nước mắt cứ thế lăn dài trên má.

Đúng lúc ấy, một ông Bụt hiền từ hiện ra. Ông hỏi Anh Khoai vì sao lại buồn rầu đến thế. Anh Khoai kể hết mọi chuyện. Ông Bụt mỉm cười nhân hậu, rồi dạy cho Anh Khoai một câu thần chú kỳ diệu. Ông nói:

"Con đừng lo. Hãy chặt đủ một trăm đốt tre riêng lẻ. Khi con muốn chúng dính lại, hãy hô to: 'Khắc nhập, khắc nhập!' Và khi con muốn chúng rời ra, hãy hô: 'Khắc xuất, khắc xuất!'."

Anh Khoai mừng quýnh, vội vàng làm theo lời ông Bụt. Anh chặt từng đốt tre, rồi gom lại một chỗ. Khi có đủ một trăm đốt, anh thử hô to: "Khắc nhập, khắc nhập!". Thật kỳ diệu! Các đốt tre ngay lập tức dính chặt vào nhau, tạo thành một cây tre dài, thẳng tắp với một trăm đốt rõ ràng!

Anh Khoai vui sướng khôn tả, vác cây tre thần kỳ về nhà lão phú ông. Lão phú ông và mọi người trong nhà ai nấy đều kinh ngạc tột độ. Không thể tin nổi vào mắt mình. Lão phú ông dù cố tình vờ vịt, nhưng cũng phải thừa nhận Anh Khoai đã hoàn thành thử thách.

Tuy nhiên, lão vẫn muốn gây khó dễ. Lão nói: "Được rồi, ngươi đã tìm được cây tre trăm đốt. Nhưng bây giờ ngươi phải tách nó ra để ta kiểm tra từng đốt một!"

Anh Khoai mỉm cười. Anh đứng trước cây tre, hô lớn: "Khắc xuất, khắc xuất!". Lập tức, cây tre tách thành từng đốt tre nhỏ như ban đầu. Mọi người lại một phen trầm trồ.

Lão phú ông vẫn chưa chịu thua. Lão lại bảo: "Thôi được, bây giờ ngươi hãy gắn chúng lại đi! Để mọi người cùng xem!" Lão và mấy người làm công xúm lại, giả vờ giúp Anh Khoai ghép từng đốt tre. Khi họ đang loay hoay, Anh Khoai chợt hô to: "Khắc nhập, khắc nhập!".

Và kỳ diệu thay, tất cả các đốt tre dính chặt vào nhau ngay lập tức, cuốn lấy lão phú ông và những người làm của lão lại với nhau. Họ không thể nào rời ra được, cứ thế dính vào cây tre, trông thật buồn cười và lúng túng. Lão phú ông mặt tái mét, vừa xấu hổ vừa sợ hãi, không ngừng van xin Anh Khoai tha cho mình.

Anh Khoai thấy lão phú ông đã nhận ra lỗi lầm, liền hô "Khắc xuất, khắc xuất!" một lần nữa. Lão phú ông và những người làm được giải thoát, ngã lăn ra đất. Lão phú ông sợ hãi và xấu hổ, không dám làm khó Anh Khoai nữa. Lão đành phải chấp nhận gả con gái cho chàng trai hiền lành.

Thế là Anh Khoai và cô con gái phú ông kết hôn, họ sống bên nhau thật hạnh phúc. Anh Khoai vẫn luôn là một người tốt bụng, và không bao giờ quên ơn ông Bụt nhân từ đã giúp đỡ mình.

Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng lòng tốt, sự chăm chỉ và trí thông minh sẽ luôn chiến thắng lòng tham lam và sự dối trá. Đừng bao giờ lừa dối người khác, con nhé. Hãy sống thật tốt bụng và chân thành, rồi điều tốt lành sẽ đến với con. Bây giờ thì nhắm mắt lại, bé yêu ngủ ngoan trong vòng tay của mẹ nào.