Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có hai mẹ con sống bên nhau thật ấm áp. Người mẹ hiền lành, yêu thương con hết mực, còn cậu bé tên An thì lại rất ham chơi. An thường mải mê cùng bạn bè khám phá khắp nơi, đôi khi quên mất cả đường về nhà, để mẹ ở nhà một mình ngóng trông.
Một buổi sáng nọ, như mọi khi, An xin phép mẹ đi chơi. Mẹ dặn An nhớ về sớm, nhưng An mải mê đuổi bắt những chú bướm đủ màu sắc, rồi lại cùng bạn bè chạy nhảy trên những cánh đồng xanh mướt, quên hết lời mẹ dặn. Mãi cho đến khi mặt trời bắt đầu xuống núi, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời, An vẫn chưa chịu về. Ở nhà, người mẹ hiền đã đứng tựa cửa từ rất lâu, đôi mắt bà dõi ra xa xăm, mong mỏi hình bóng nhỏ bé của con trai mình.
Đêm xuống, rồi sáng lên, những ngày tiếp theo cứ thế trôi đi. An vẫn không thấy trở về. Người mẹ ngày càng héo hon vì nhớ con. Bà đi khắp làng hỏi thăm, rồi lại về nhà ngồi lặng lẽ dưới gốc cây trước sân, nước mắt cứ lăn dài. Bà thầm ước gì mình có thể ở mãi đây, chờ đợi con, để con dù có đi xa đến đâu, khi trở về vẫn sẽ tìm thấy mẹ. Cứ thế, những giọt nước mắt của mẹ thấm đẫm vào lòng đất, và một điều kỳ diệu đã xảy ra. Từ nơi mẹ ngồi, một cây xanh lạ bắt đầu mọc lên, lớn nhanh như thổi, thân cây tròn trịa, lá xanh mướt.
Mấy ngày sau, An nhớ nhà, nhớ mẹ vô cùng. Cậu bé lần theo con đường quen thuộc để trở về. Nhưng khi về đến sân, An ngỡ ngàng không thấy mẹ đâu cả. Chỉ có một cái cây lạ, cao lớn, tán lá sum suê đang đứng sừng sững ngay vị trí mẹ vẫn thường ngồi. Cậu bé gọi mẹ khản cả cổ, nhưng chỉ có tiếng gió xào xạc trên tán lá. Bỗng nhiên, những quả tròn căng mọng từ trên cây rụng xuống. An nhặt lên, cắn thử một miếng. Ôi, một dòng sữa trắng ngọt ngào, thơm mát lan tỏa trong miệng, ngọt ngào đến lạ kỳ, giống như tình yêu thương mà mẹ vẫn dành cho An vậy.
An bật khóc nức nở. Cậu bé ôm lấy thân cây, cảm nhận hơi ấm và sự bao dung. An hiểu rằng, đây chính là mẹ của mình, đã hóa thân thành cái cây này để mãi mãi chờ đợi và dành tặng cho con những điều ngọt ngào nhất. Từ đó, An không còn ham chơi nữa, cậu bé luôn ở bên cây, chăm sóc cây như chăm sóc mẹ hiền của mình. Và cái cây ấy, mọi người gọi là cây vú sữa, bởi những quả của nó mang hương vị ngọt ngào như dòng sữa mẹ.
Con yêu của mẹ, câu chuyện cây vú sữa nhắc nhở chúng ta rằng tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái là bao la, vô bờ bến. Hãy luôn biết vâng lời, hiếu thảo và trân trọng những giây phút được ở bên gia đình con nhé. Giờ thì nhắm mắt lại và ngủ thật ngoan, mẹ chúc con có những giấc mơ thật đẹp!