Cổ tích Việt Nam

Chàng ngốc học khôn

33 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có một chàng trai tên Cốc. Cốc hiền lành, thật thà và có một trái tim ấm áp, nhưng cậu lại hơi ngây thơ, lúc nào cũng nghĩ mọi chuyện đơn giản như những đám mây trắng trên trời vậy.

Mẹ Cốc rất thương con. Thấy con trai đôi lúc còn vụng về, chưa hiểu sự đời, bà mới nhẹ nhàng bảo: "Con trai của mẹ ơi, con muốn khôn ngoan hơn, hiểu biết hơn phải không? Vậy thì con hãy đi ra ngoài, lắng nghe và quan sát thật kỹ mọi điều, rồi con sẽ dần dần hiểu ra thôi."

Nghe lời mẹ, Cốc vui vẻ chào tạm biệt mẹ hiền, khăn gói lên đường học hỏi. Cậu đi đến một làng nọ, thấy mọi người đang tổ chức một lễ hội mừng lúa mới. Tiếng trống vang dội, tiếng hò reo, tiếng cười nói rộn ràng khắp nơi. Ai ai cũng nhảy múa, ca hát thật vui vẻ.

Cốc reo lên: "À! Thì ra sự vui vẻ đến từ những tiếng ồn ào, rộn ràng!" Cậu ghi nhớ điều này trong lòng và tiếp tục cuộc hành trình.

Đi được một đoạn, Cốc gặp một gia đình đang ngồi buồn bã. Họ vừa mới mất đi chú chó nhỏ thân yêu. Cả nhà im lặng, ai nấy đều thút thít. Cốc, muốn làm cho mọi người vui lên theo "bài học" vừa rồi, liền chạy lại, lấy hai hòn đá đập vào nhau thật mạnh, rồi vỗ tay hát thật to.

Mọi người giật mình, nhìn Cốc ngạc nhiên. Một bà lão hiền từ đến bên Cốc, nhẹ nhàng nói: "Cháu trai ơi, lúc này nhà ta đang cần sự yên tĩnh và an ủi. Tiếng ồn ào không phải lúc nào cũng mang lại niềm vui đâu con ạ." Cốc gãi đầu, thầm nghĩ: "Ôi, thì ra tiếng ồn cũng phải đúng lúc mới vui!"

Cốc tiếp tục đi. Một hôm, cậu thấy những người thợ đang xây nhà. Họ chuyền gạch cho nhau thật khéo léo, cẩn thận đặt từng viên gạch. Cốc thấy vậy, nghĩ bụng: "À, giúp đỡ mọi người là phải thật nhẹ nhàng, đặt đúng chỗ!"

Chẳng bao lâu sau, Cốc thấy một cụ già đang vất vả mang một bó củi lớn. Cụ đi từng bước chậm chạp, bó củi có vẻ sắp đổ. Cốc, nhớ lại bài học về sự "nhẹ nhàng, đặt đúng chỗ", liền chạy lại. Cậu cố gắng đỡ bó củi, nhưng vì quá tập trung vào sự "nhẹ nhàng" mà không dùng đủ sức, bó củi tuột khỏi tay cụ già và rơi tung tóe.

Cụ già nhìn Cốc, cười hiền: "Cháu trai tốt bụng quá! Nhưng đôi khi, giúp đỡ cũng cần cả sức mạnh nữa đó con. Quan trọng là phải biết dùng sức đúng lúc, đúng chỗ con nhé." Cốc lại học được một điều mới: "Giúp đỡ người khác cũng phải tùy hoàn cảnh, vừa khéo léo vừa mạnh mẽ khi cần."

Cứ thế, Cốc đi khắp nơi, lắng nghe và quan sát. Có lúc cậu hiểu sai, nhưng rồi lại được mọi người chỉ bảo ân cần. Cốc học cách nhìn nhận mọi việc từ nhiều phía, học cách lắng nghe nhiều hơn là nói, và học cách suy nghĩ trước khi hành động. Chàng ngốc ngày nào giờ đã không còn ngây thơ như trước, đôi mắt cậu ánh lên sự hiểu biết và chín chắn.

Con yêu của mẹ, câu chuyện của chàng Cốc cho chúng ta thấy rằng, để trở nên khôn ngoan không phải là bỗng dưng mà có, mà là cả một quá trình học hỏi, lắng nghe và rút kinh nghiệm từ những điều xung quanh. Đôi khi chúng ta có thể mắc lỗi, nhưng quan trọng là chúng ta biết học hỏi từ lỗi lầm đó để ngày càng trưởng thành và hiểu biết hơn. Giờ thì bé yêu của mẹ hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngon nhé. Mẹ yêu con!