Cổ tích Việt Nam

Chàng rể út

24 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven rừng, có một ông lão rất hiền lành và thông thái. Ông có ba cô con gái xinh đẹp, ngoan hiền. Hai cô chị đã đến tuổi lập gia đình, còn cô út thì vẫn còn nhỏ xíu. Ông lão mong muốn tìm được ba chàng rể tốt bụng, tài năng để gửi gắm các con mình, đặc biệt là chàng rể cho cô út bé bỏng.

Một ngày nọ, ông lão quyết định tổ chức một cuộc thi nhỏ để chọn rể. Ông gọi ba chàng trai đang theo đuổi các con gái mình đến và nói: "Các con thân mến, ta có một thử thách nhỏ. Mỗi người hãy cầm lấy một cành củi khô này và trong vòng một ngày, hãy biến nó thành thứ quý giá nhất mà các con có thể nghĩ ra để mang lại niềm vui cho gia đình ta."

Ba chàng trai nhận lấy cành củi, ai nấy đều suy nghĩ rất lung. Chàng rể cả, người có vẻ ngoài hào nhoáng và tự phụ, cười khẩy nghĩ bụng: "Cái này thì dễ ợt! Ta sẽ dùng tài chạm khắc của mình để tạo ra một vật thật tinh xảo, chắc chắn sẽ làm hài lòng ông lão." Thế là, anh ta liền hì hụi đẽo gọt cành củi thành một cây gậy chống được chạm trổ rất cầu kỳ, trông thật hoa mỹ. Anh ta nghĩ, một vật đẹp đẽ như vậy chắc chắn là quý giá nhất.

Chàng rể hai, người có tính cách thực tế hơn, cũng cố gắng suy nghĩ. Anh ta nghĩ: "Quý giá nhất phải là thứ gì đó hữu dụng chứ!" Vậy là anh ta loay hoay đẽo gọt cành củi thành một cái móc treo đồ khá chắc chắn. Anh ta tự tin rằng, một vật có ích như vậy sẽ được ông lão đánh giá cao, bởi nó mang lại giá trị sử dụng thiết thực cho gia đình.

Còn chàng rể út, cậu thanh niên có vẻ ngoài giản dị nhưng ánh mắt lại rất đôn hậu, cầm cành củi khô trong tay mà không vội vàng đẽo gọt. Cậu đi dạo quanh làng, vừa đi vừa suy nghĩ. Cậu quan sát xung quanh, lắng nghe tiếng chim hót, nhìn những bông hoa dại ven đường. Cậu tự hỏi, điều gì mới thực sự là quý giá nhất để mang lại niềm vui cho một gia đình?

Bỗng nhiên, chàng út nhìn thấy một chú chim non đang nằm bơ vơ dưới gốc cây, cánh chú bị thương và chú đang run rẩy vì lạnh. Lòng trắc ẩn trỗi dậy, chàng út quên mất nhiệm vụ của mình, cậu nhẹ nhàng nhặt chú chim lên, dùng một phần nhỏ của cành củi khô để cố định cánh bị thương cho chú thật cẩn thận, rồi ủ ấm cho chim trong lòng bàn tay. Suốt cả ngày, chàng út ở bên chăm sóc chú chim nhỏ, cho chú ăn và uống nước, mặc kệ cành củi vẫn còn nguyên vẹn trong tay mình.

Chiều tối, khi ba chàng trai trở về trình diện ông lão, chàng cả hãnh diện khoe cây gậy chạm trổ đẹp mắt. Chàng hai tự tin giới thiệu cái móc treo đồ chắc chắn. Đến lượt chàng út, cậu ngượng nghịu chìa ra cành củi vẫn còn gần như nguyên vẹn, và kể lại câu chuyện về chú chim non. Khi cậu vừa dứt lời, chú chim, sau một ngày được chăm sóc, bỗng cất tiếng hót líu lo, rồi bay lượn một vòng quanh chàng út như một lời cảm ơn, trước khi nhẹ nhàng đậu vào cành cây gần đó.

Ông lão nhìn cành gậy, nhìn cái móc treo, rồi nhìn cành củi của chàng út và chú chim non. Một nụ cười hiền từ nở trên môi ông. "Các con à," ông nói, "cái gậy của con đẹp, cái móc của con hữu dụng, nhưng món quà của chàng út mới là quý giá nhất. Bởi vì, niềm vui lớn nhất mà một người có thể mang lại cho gia đình không phải là vẻ đẹp hay sự tiện lợi vật chất, mà chính là lòng tốt, tình yêu thương và sự giúp đỡ dành cho mọi sinh linh bé nhỏ."

Và thế là, ông lão đã chọn chàng rể út cho cô con gái bé bỏng của mình. Từ đó về sau, gia đình ông lão luôn tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương, vì họ đã có một chàng rể không chỉ thông minh mà còn có một trái tim nhân ái.

Con yêu, câu chuyện này cho chúng ta thấy rằng, vẻ đẹp bên ngoài hay tài giỏi không bằng một trái tim nhân hậu, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người, mọi vật xung quanh mình. Những điều tử tế nhỏ bé có thể mang lại niềm vui lớn lao và bền vững nhất. Bây giờ thì bé yêu của mẹ đã thấm thía bài học rồi, hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngoan nhé. Mẹ yêu con!