Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven rừng, có một chàng tiều phu tên là Hiếu. Hiếu sống cùng mẹ già trong một căn nhà tranh đơn sơ, nhưng tấm lòng chàng lại giàu có vô vàn. Chàng là một người con hiếu thảo, chăm chỉ và đặc biệt rất lương thiện. Mỗi ngày, Hiếu đều vác rìu vào rừng sâu, đốn củi để bán, kiếm tiền nuôi mẹ và trang trải cuộc sống. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, Hiếu luôn giữ nụ cười trên môi và tấm lòng trong sáng như ánh nắng ban mai. Chàng yêu rừng, yêu tiếng chim hót và luôn biết ơn những gì mình có.
Một buổi chiều nọ, khi Hiếu đang làm việc bên bờ suối trong rừng sâu, chàng vung rìu thật mạnh để đốn một cây cổ thụ. Bỗng nhiên, "vụt" một cái, chiếc rìu sắt cũ kỹ đã gắn bó với chàng bao năm tháng bị tuột khỏi tay, rơi tõm xuống dòng nước suối sâu thăm thẳm. Hiếu bàng hoàng nhìn theo chiếc rìu chìm dần rồi biến mất. Đó là chiếc rìu duy nhất của chàng, là công cụ kiếm sống của cả gia đình. Không có rìu, Hiếu biết làm sao đây? Chàng ngồi thụp xuống bên bờ suối, đôi mắt rưng rưng vì lo lắng và tuyệt vọng.
Giữa lúc Hiếu đang buồn bã không biết phải làm gì, bỗng nhiên mặt nước suối lăn tăn gợn sóng, rồi từ dưới lòng suối sâu thẳm, một Ông Tiên tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt hiện lên. Ông Tiên tay cầm một chiếc rìu vàng lấp lánh, hỏi Hiếu bằng giọng nói ấm áp: "Này con trai, có phải chiếc rìu vàng lấp lánh này là của con không?". Hiếu nhìn chiếc rìu vàng đẹp tuyệt vời, nhưng chàng lắc đầu, thật thà đáp: "Dạ thưa Ông Tiên, chiếc rìu vàng này không phải của con ạ. Rìu của con chỉ là một chiếc rìu sắt cũ kỹ thôi".
Ông Tiên mỉm cười hiền từ, rồi lại lặn xuống nước. Lát sau, ông lại hiện lên, lần này tay cầm một chiếc rìu bạc sáng chói. Ông hỏi Hiếu lần nữa: "Vậy chiếc rìu bạc này có phải của con không?". Hiếu lại nhìn chiếc rìu bạc tuyệt đẹp nhưng vẫn không hề chút tham lam, chàng vẫn lễ phép trả lời: "Dạ không phải đâu ạ, chiếc rìu bạc này cũng không phải của con. Rìu của con mòn cũ lắm rồi, không đẹp như thế này đâu ạ". Ông Tiên rất hài lòng trước sự thật thà của chàng.
Ông Tiên lại lặn xuống nước lần nữa. Lần này, khi ông hiện lên, trên tay ông là chiếc rìu sắt cũ kỹ quen thuộc của Hiếu. Ông Tiên mỉm cười rạng rỡ, đưa chiếc rìu cho Hiếu và hỏi: "Thế còn chiếc rìu này, có phải của con không?". Hiếu vui mừng reo lên: "Dạ đúng rồi ạ! Đây chính là chiếc rìu của con! Con cảm ơn Ông Tiên nhiều lắm ạ!". Ông Tiên nói: "Con là một chàng trai thật thà, lương thiện, không tham của cải. Ta sẽ tặng con cả ba chiếc rìu này làm phần thưởng cho tấm lòng trong sáng của con". Nói rồi, Ông Tiên biến mất, để lại Hiếu với ba chiếc rìu và niềm vui sướng khôn tả.
Câu chuyện về chàng tiều phu Hiếu nhanh chóng lan truyền khắp làng. Có một người hàng xóm tham lam nghe được chuyện, anh ta lập tức bắt chước Hiếu. Anh ta vác rìu ra bờ suối, cố tình làm rơi chiếc rìu của mình xuống nước rồi ngồi khóc lóc ầm ĩ. Ông Tiên lại hiện lên, đưa cho anh ta chiếc rìu vàng và hỏi. Người hàng xóm tham lam liền vội vàng nhận: "Dạ đúng rồi ạ, đây là rìu của con!". Ông Tiên lắc đầu mỉm cười: "Con không thật thà, vậy con sẽ không được gì cả". Nói rồi, Ông Tiên biến mất, không trả lại cả chiếc rìu sắt cũ kỹ của người hàng xóm. Người hàng xóm tham lam đành tiu nghỉu ra về, nhận ra rằng sự thật thà mới là điều quý giá nhất.
Câu chuyện "Chàng tiều phu lương thiện" dạy chúng ta rằng sự thật thà, lòng tốt và tính lương thiện luôn được đền đáp xứng đáng, còn sự tham lam, dối trá thì chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cả, con ạ. Con hãy luôn là một em bé ngoan, trung thực và biết yêu thương nhé. Giờ thì bé yêu đã buồn ngủ chưa nào? Hãy nhắm mắt lại, mơ những giấc mơ thật đẹp và bình yên nhé, con yêu của mẹ. Ngủ ngon nhé!