Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng nọ, có một chú chó sói to lớn nhưng rất ham ăn. Một hôm, vì quá vội vàng nuốt chửng, chú sói đã bị một cục xương to mắc nghẹn trong cổ họng. Chú sói ôm cổ, lăn lộn trên mặt đất, đau đớn vô cùng vì không thể thở được.
Chú sói chạy khắp nơi cầu cứu, gào thét van xin: "Cứu ta với! Ai giúp ta lấy cục xương này ra, ta sẽ thưởng hậu hĩnh!". Các con vật khác trong rừng đều sợ hãi sói, vì chú ta nổi tiếng hung dữ và không thật thà. Dù nghe thấy tiếng kêu đau đớn, không ai dám đến gần.
Thế rồi, một cô cò hiền lành, với chiếc cổ dài và thanh mảnh, bay ngang qua. Nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết của sói, cô cò cảm thấy thương hại. Cô biết rằng giúp sói là một việc rất nguy hiểm, nhưng lòng tốt mách bảo cô phải làm gì đó. Cô cò nhẹ nhàng hạ cánh xuống, nhìn sói đang vật vã. "Sói ơi, ngươi bị làm sao vậy?" cô hỏi với giọng điệu ân cần.
Sói nhìn thấy cò, ánh mắt lóe lên tia hy vọng. "Ôi, cô cò tốt bụng! Ta bị mắc xương đau đớn vô cùng. Nếu cô giúp ta lấy nó ra, ta hứa sẽ thưởng hậu hĩnh và không bao giờ làm hại cô nữa!". Cò, nhìn bộ dạng đáng thương của sói, quyết định liều mình giúp đỡ.
Cô cò từ từ, cẩn thận vươn chiếc cổ dài vào sâu trong miệng sói. Chiếc mỏ dài và nhọn nhẹ nhàng dò tìm cục xương. Sói nằm im thin thít, mở to miệng, không dám động đậy. Cuối cùng, cô cò tìm thấy cục xương, dùng mỏ khéo léo gắp nó ra ngoài.
Phù! Cục xương đã được lấy ra. Sói lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, hít thở thật sâu, lấy lại được sức lực. "Ta thoát nạn rồi! Cảm ơn cô cò rất nhiều!" sói nói mừng rỡ.
Cô cò thu chiếc cổ lại, vui mừng vì đã giúp được sói. Cô khẽ hỏi: "Vậy sói ơi, phần thưởng mà ngươi đã hứa đâu rồi?". Sói nghe xong, lập tức thay đổi sắc mặt. Chú ta nhìn cô cò bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi khẽ cười nhạt: "Phần thưởng ư? Cô cò ngốc nghếch này! Ta đã không ăn thịt cô khi đầu cô còn nằm gọn trong miệng ta, đó chẳng phải là phần thưởng lớn nhất mà cô nhận được rồi sao? Cô còn muốn gì nữa?".
Cô cò nghe xong thì sững sờ, không ngờ sói lại vô ơn đến vậy. Nỗi thất vọng tràn ngập trong lòng cô. Cô hiểu ra rằng, không phải lúc nào lời hứa cũng đáng tin, và không phải ai cũng biết trân trọng lòng tốt. Cô cò lắc đầu nhẹ, không nói thêm lời nào, rồi sải cánh bay đi, để lại chú sói tham lam một mình trong rừng.
Bé yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng lòng tốt cần được đặt đúng chỗ và không phải ai cũng biết trân trọng sự giúp đỡ của mình. Đôi khi, những người vô ơn sẽ không bao giờ hiểu được giá trị của việc mình nhận được. Mẹ mong bé yêu của mẹ sẽ luôn là một người tốt bụng, biết ơn và sáng suốt nhé. Giờ thì nhắm mắt lại và ngủ thật ngon, bé yêu của mẹ!