Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi nhà nhỏ xinh xắn và ấm cúng, có một gia đình nhà chuột bé xíu sinh sống. Ở đó có chuột bố, chuột mẹ và những chú chuột con lém lỉnh, trong đó có bé Tí. Bé Tí có đôi mắt đen lay láy, bộ lông mượt mà và rất thích chạy nhảy, khám phá mọi ngóc ngách trong căn nhà.
Mỗi ngày, bé Tí và các bạn chuột khác đều say sưa đi tìm những mẩu bánh mì thơm lừng hay những hạt cơm rơi vãi. Cuộc sống của chúng sẽ thật tuyệt vời nếu không có một "người giữ nhà" đặc biệt tên là Miu.
Cô mèo Miu có bộ lông mượt như nhung, đôi mắt xanh biếc tinh anh và những bước chân êm ái như mây. Mỗi khi cô Miu xuất hiện, lũ chuột con lại phải nhanh chân lẩn vào hang, tim đập thình thịch. Miu không hề ác ý đâu, Miu chỉ thích chơi trò đuổi bắt một chút thôi mà! Miu giống như một người anh, người chị lớn, thỉnh thoảng trêu chọc các em nhỏ nhưng trong lòng vẫn yêu thương.
Một buổi sáng nọ, khi ánh nắng vàng ươm chiếu qua khung cửa sổ, lũ chuột con bỗng thấy lạ. Cô Miu không còn ngồi cuộn tròn ngủ ở góc bếp hay đi lại nhẹ nhàng trong nhà nữa. Mẹ Chuột kể rằng, cô Miu đã đi thăm họ hàng ở một nơi rất xa, sẽ đi vài ngày mới về.
Bé Tí và các bạn chuột mừng lắm! Chúng reo hò, nhảy múa. "Hoan hô! Chúng ta được tự do rồi!" – Bé Tí sung sướng kêu lên. Từ đó, chúng tha hồ chạy nhảy, tha hồ khám phá mọi ngóc ngách mà không cần phải lấm lét nhìn trước ngó sau. Chúng tổ chức những bữa tiệc nhỏ với những mẩu bánh vụn, những hạt cơm rơi vãi mà không sợ bị ai làm phiền. Cả nhà chuột vui vẻ ca hát suốt đêm, căn nhà lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười.
Thời gian trôi qua, một tuần rồi hai tuần trôi qua. Ngôi nhà dần trở nên hơi bừa bộn một chút. Những mẩu bánh rơi vãi không được dọn sạch, những chiếc lá khô bay vào cũng không ai để ý. Thậm chí, một vài chú chuột đồng tinh nghịch từ bên ngoài cũng mò vào, làm náo loạn cả căn bếp, tranh giành thức ăn và làm ồn ào hơn cả lũ chuột nhà.
Mẹ Chuột bắt đầu thấy hơi lo lắng. Ngôi nhà không còn gọn gàng, ngăn nắp và yên tĩnh như trước nữa. Một buổi tối, khi nằm trong hang ấm áp, Bé Tí nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trăng sáng vằng vặc. Bé Tí chợt nghĩ: "Hồi có cô Miu ở đây, tuy chúng con phải cẩn thận một chút, nhưng ngôi nhà luôn sạch sẽ và yên bình. Cô Miu giống như một người giữ nhà tài ba, giúp mọi thứ thật ngăn nắp và không có ai làm phiền chúng con cả." Bé Tí còn nhớ, những lần Miu bắt được một chú sâu nhỏ hay một con dán, Miu chỉ chơi đùa một chút rồi lại tha ra vườn thôi, không hề hung dữ như chúng tưởng.
Một buổi sáng đẹp trời nọ, cô Miu trở về, bộ lông vẫn mượt mà, đôi mắt vẫn tinh anh. Miu nhìn quanh, hơi ngạc nhiên vì ngôi nhà có vẻ bừa bộn hơn một chút. Miu lại bắt đầu đi vòng quanh, thỉnh thoảng liếm lông, thỉnh thoảng ngó nghiêng như đang kiểm tra mọi thứ. Lần này, khi thấy Miu, Bé Tí không còn sợ hãi tột độ như trước nữa. Bé Tí khẽ thì thầm với mẹ: "Mẹ ơi, cô Miu về rồi! Ngôi nhà của chúng ta sẽ lại gọn gàng, ngăn nắp và yên bình thôi mẹ nhỉ?" Mẹ Chuột mỉm cười xoa đầu Bé Tí, gật gù đồng ý.
Con thấy không, đôi khi những điều tưởng chừng đáng sợ lại có một vai trò quan trọng, giúp giữ gìn trật tự và sự bình yên cho mọi người. Giống như cô Miu, tuy đôi khi hơi nghiêm khắc một chút, nhưng lại giúp ngôi nhà luôn sạch đẹp và an toàn khỏi những điều làm phiền khác. Giờ thì bé yêu của mẹ hãy nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ thật đẹp nhé!