Cổ tích Thế giới

Cô bé bán diêm

26 lượt nghe

À ơi, con yêu của mẹ, đêm nay mẹ sẽ kể cho con nghe một câu chuyện thật đẹp và ấm áp nhé.

Ngày xửa ngày xưa, vào một đêm giao thừa lạnh giá, tuyết rơi trắng xóa, có một cô bé nhỏ xinh bán diêm. Suốt cả ngày, cô chẳng bán được que nào.

Đôi chân trần cô bé đỏ ửng vì lạnh buốt. Sợ bị mắng nếu không mang tiền về, cô không dám về nhà. Trời tối, mùi thơm thức ăn từ những ngôi nhà ấm cúng bay ra, khiến cô bé đói và lạnh run.

Cô bé nép mình vào một góc tường. Lạnh quá, cô rụt rè rút một que diêm ra. "Chỉ một que thôi," cô nghĩ thầm. "Để sưởi ấm đôi tay một chút."

Xoẹt! Que diêm cháy lên, ngọn lửa nhỏ bùng lên ấm áp và rực rỡ. Trong ánh sáng lung linh ấy, cô bé thấy mình đang ngồi trước một lò sưởi lớn, lửa cháy tỏa hơi ấm dịu dàng. Cô vươn tay sưởi, thật dễ chịu... Nhưng rồi, que diêm tắt, lò sưởi biến mất, cô bé lại co ro trong đêm đông.

Lạnh không chịu nổi, cô quẹt que diêm thứ hai. Lần này, ánh sáng diệu kỳ hiện ra bàn ăn thịnh soạn với một con ngỗng quay vàng ươm. Con ngỗng còn nhảy ra khỏi đĩa, chạy về phía cô! Cô muốn với tay ra, nhưng que diêm tắt, bàn ăn biến mất, chỉ còn lại bức tường lạnh lẽo.

Cô bé quẹt tiếp que diêm thứ ba. Lần này, cô thấy mình đang ngồi dưới một cây thông Nô-en lớn và lộng lẫy! Hàng ngàn ngọn nến nhỏ lấp lánh. Cô thích thú nhìn những ánh sáng huyền ảo bay lên cao mãi, rồi biến thành những ngôi sao trên trời.

Đúng lúc đó, cô bé quẹt que diêm cuối cùng, thứ tư. Trong ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, cô bé nhìn thấy gương mặt thân yêu và dịu dàng của bà ngoại! Bà đang mỉm cười hiền hậu, đôi mắt long lanh tình yêu thương. Bà là người duy nhất đã yêu thương cô bé, nhưng bà đã đi xa rồi.

"Bà ơi! Bà ơi! Đừng đi nữa ạ!" Cô bé thốt lên. Sợ bà cũng biến mất, cô vội vàng quẹt hết diêm còn lại, cả nắm diêm bùng cháy cùng lúc, rực sáng như một ngọn đuốc.

Trong ánh sáng chói lòa và ấm áp ấy, bà ngoại hiện ra thật rõ ràng và rạng rỡ. Bà vòng tay ôm cô bé thật chặt. Cô cảm thấy được bao bọc trong hơi ấm kỳ diệu, không còn lạnh lẽo. Bà ngoại bế cô bé lên, nhẹ nhàng bay lên cao, cao mãi... xa rời mặt đất lạnh giá và nỗi buồn, bay về một thế giới ấm áp, yên bình, tràn đầy tình yêu.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của năm mới ló rạng, người ta tìm thấy cô bé ngồi đó, với những bao diêm đã cháy hết và một nụ cười thanh thản trên môi. Cô bé không còn lạnh nữa rồi, con yêu ạ. Cô bé đã cùng bà ngoại đi đến một nơi thật hạnh phúc.

Con thấy không, câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng tình yêu thương và lòng tốt là món quà quý giá nhất. Hãy luôn chia sẻ và quan tâm đến những người xung quanh, đặc biệt là những ai đang gặp khó khăn, con nhé. Và bây giờ, hãy nhắm mắt lại, ôm gấu bông thật chặt và chìm vào giấc ngủ thật êm đềm, con yêu của mẹ. Ngủ ngon nhé, thiên thần nhỏ của mẹ!