Cổ tích Việt Nam

Cóc kiện trời

27 lượt nghe

À ơi, con của mẹ... Đêm nay, mẹ sẽ kể cho con nghe một câu chuyện cổ tích thật hay về một bạn Cóc nhỏ bé nhưng dũng cảm, đã dám "kiện trời" để mang mưa về cho trần gian nhé.

Ngày xửa ngày xưa, có một trận hạn hán kéo dài thật lâu. Mặt trời nắng chang chang, không một giọt mưa nào rơi. Cây cối héo úa, suối cạn khô, muôn loài khát khô cả cổ. Ai cũng buồn bã và mệt mỏi vô cùng, bé con ạ. Trong cảnh đó, một chú Cóc Tía nhỏ bé nhưng rất can đảm bỗng nảy ra ý tưởng: "Ông Trời quên làm mưa rồi! Mình phải lên tận Trời để hỏi cho ra lẽ!".

Nghĩ là làm, chú Cóc liền hô hào các bạn cùng đi. Một chú Cáo thông minh, đàn Ong chăm chỉ, bầy Kiến bé tí xíu, và cả chú Nhện khéo léo đều tình nguyện. Ai cũng hứa sẽ giúp sức chú Cóc bé nhỏ này.

Đoàn quân tí hon cứ thế lên đường, băng qua bao suối cạn, bao đồng khô. Cuối cùng, các bạn đến được cổng Trời to lớn, uy nghiêm. Chú Cóc liền dặn dò: "Các bạn hãy ẩn nấp kỹ nhé! Cáo sau gốc cây, Ong kẽ đá, Kiến chỗ đất, còn Nhện thì giăng tơ khéo léo trên đường đi".

Dặn dò xong, chú Cóc bèn dõng dạc ngồi chễm chệ ngay trước trống Trời. Chú Cóc "ộp ộp ộp" vài tiếng thật to, nhưng không ai đáp lời. Chú cứ ngồi đó, kiên nhẫn đợi chờ Ngọc Hoàng.

Ngọc Hoàng trên Thiên Đình thấy lạ, bèn sai Thiên Lôi ra xem. Thiên Lôi trông thấy chú Cóc nhỏ xíu, bèn cười khẩy. Định xua chú đi, nhưng vừa bước tới, đàn Ong đã bay ra, chích nhẹ. Thiên Lôi giật mình, hoảng hốt lùi lại. Ngọc Hoàng lại sai binh lính khác ra. Bầy Kiến từ dưới đất cắn nhè nhẹ chân họ, Nhện thì giăng tơ vướng víu. Rồi chú Cáo ẩn nấp phát ra tiếng gầm gừ nhỏ, làm binh lính sợ hãi. Cuối cùng, chú Cóc lại "ộp ộp ộp" một tiếng thật lớn, như muốn nói lên nỗi khổ của trần gian.

Lúc này, Ngọc Hoàng mới hiểu ra tất cả. Ông nhìn xuống trần gian, thấy muôn loài khát khao từng giọt nước. Ngọc Hoàng hối hận vì đã quên mất nhiệm vụ làm mưa. Ngài liền gật đầu, ra lệnh cho Thiên Lôi lập tức làm mưa xuống trần gian.

Thế là, những đám mây đen kéo đến, từng hạt mưa mát lành bắt đầu rơi tí tách. Các loài vật reo hò vui sướng, cây cối xanh tươi trở lại. Chú Cóc và các bạn cũng vui vẻ trở về nhà. Từ đó, mỗi khi Cóc kêu "ộp ộp ộp", người ta lại biết sắp có mưa đến, bé con ạ.

Con thấy không, dù nhỏ bé nhưng chú Cóc đã rất dũng cảm, và nhờ có sự đoàn kết của những người bạn tốt bụng, chú đã làm được một việc thật phi thường! Con người cũng vậy, bé yêu của mẹ, dù khó khăn đến mấy, nếu chúng ta có lòng dũng cảm, biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau, thì mọi việc đều có thể vượt qua. Bây giờ thì con đã thấm mệt rồi đúng không? Ngủ ngon nhé, cục cưng của mẹ!