Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ xinh xắn nằm bên cạnh dòng sông hiền hòa, có một chú chó tên là Bông. Bông là một chú chó rất đáng yêu, với bộ lông trắng muốt như mây và đôi mắt đen láy lúc nào cũng long lanh tò mò. Bông hiền lành lắm, thích chạy nhảy và vẫy đuôi chào hỏi mọi người trong làng. Nhưng mà, có một bí mật nhỏ xíu xiu về Bông đó là, đôi khi chú hơi... tham lam một chút xíu thôi, con yêu ạ.
Một buổi sáng đẹp trời nọ, Bông đi dạo quanh làng và tìm thấy một khúc xương thật to, thật thơm ngon dưới gốc cây cổ thụ. Chú mừng rỡ lắm, vẫy đuôi tíu tít. Bông cẩn thận ngậm khúc xương vào miệng, rồi lững thững bước về nhà, định bụng sẽ thưởng thức bữa ăn ngon lành này thật chậm rãi, từ tốn.
Trên đường về nhà, Bông phải đi qua một cây cầu gỗ nhỏ bắc ngang con suối trong vắt. Nước suối chảy róc rách, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Mặt nước yên ả đến nỗi phản chiếu rõ hình ảnh bầu trời xanh biếc và những đám mây trắng bồng bềnh. Khi Bông đang đi giữa cầu, chú tò mò cúi nhìn xuống dòng nước.
Và này, con có đoán được Bông nhìn thấy gì không? Bông thấy một chú chó khác! Một chú chó có bộ lông trắng muốt, đôi mắt long lanh y hệt mình. Và đặc biệt hơn cả, chú chó đó cũng đang ngậm một khúc xương! Ồ, khúc xương của "chú chó dưới nước" ấy hình như còn to hơn, còn hấp dẫn hơn khúc xương mà Bông đang có nữa chứ! Bông đứng sững lại, đôi mắt mở to ngạc nhiên.
Chú Bông bé bỏng của chúng ta, với cái tật hơi tham lam một chút, liền nghĩ bụng: "Ước gì mình có thể có được khúc xương to hơn kia nhỉ!" Chú chẳng hề nhận ra rằng, đó chỉ là hình ảnh phản chiếu của chính mình dưới mặt nước trong veo thôi. Bông chỉ thấy sự hấp dẫn của khúc xương "to hơn", mà quên mất đi khúc xương ngon lành chú đang ngậm trong miệng.
Không suy nghĩ kỹ càng, Bông liền há miệng thật to, định bụng sẽ sủa một tiếng thật lớn để dọa chú chó "kia" hoặc cướp lấy khúc xương "hấp dẫn" hơn. Nhưng rồi... "Tõm!" Khúc xương thơm ngon mà Bông đang ngậm bỗng dưng tuột khỏi miệng, rơi thẳng xuống dòng nước trong xanh. Nước suối bắn lên một chút xíu, rồi lại lặng yên như tờ.
Bông đứng ngơ ngác trên cầu, nhìn xuống dòng nước. Chú chẳng còn thấy chú chó nào, cũng chẳng còn thấy khúc xương nào. Chỉ còn lại khuôn mặt ngơ ngác, có chút buồn bã của chính Bông phản chiếu dưới mặt nước mà thôi. Lúc này, Bông mới hiểu ra rằng, tất cả chỉ là hình ảnh. Chú đã đánh mất khúc xương ngon lành của mình, chỉ vì mong muốn có được một thứ khác không có thật. Bông cúi đầu buồn thiu, nhưng từ đó, chú đã học được một bài học quý giá, khắc sâu vào trong trái tim bé nhỏ của mình.
Con yêu à, câu chuyện của chú chó Bông nhắc nhở chúng ta rằng, đừng vì tham lam hay muốn có quá nhiều mà lơ là, đánh mất đi những gì mình đang có trong tay nhé. Hãy biết trân trọng những điều nhỏ bé, giản dị và hạnh phúc mà mình đang sở hữu. Bây giờ thì bé ngoan của mẹ hãy nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ thật đẹp nhé. Mẹ yêu con!