Ngụ ngôn & Bài học

Con lừa đội lốt sư tử

20 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé rất đáng yêu đang lim dim nghe mẹ kể chuyện. Mẹ ơi, con thích nghe chuyện về những con vật ngộ nghĩnh, mẹ kể con nghe nha!

Được rồi, cục cưng của mẹ. Tối nay, mẹ sẽ kể con nghe câu chuyện về một bạn lừa rất đặc biệt nhé. Con hãy nhắm mắt lại, và cùng mẹ khám phá điều gì đã xảy ra với bạn lừa này nha.

Trong một trang trại rộng lớn, có một chú lừa trẻ tên là Đô-rê. Đô-rê là chú lừa hiền lành, siêng năng, và rất thích giúp đỡ mọi người, thường kéo xe chở hàng cho bác nông dân. Nhưng đôi khi, Đô-rê cũng cảm thấy hơi buồn vì mình chỉ là một chú lừa bé nhỏ, không mạnh mẽ như những con vật khác.

Một buổi chiều nọ, khi đang dạo chơi trên bãi cỏ, Đô-rê tình cờ thấy một tấm da sư tử cũ kỹ, đã bị bỏ lại dưới gốc cây cổ thụ. Đô-rê chưa bao giờ thấy một tấm da nào to lớn và oai vệ đến thế! Chú lân la lại gần, ngắm nghía rồi tò mò hít hà.

Bỗng nhiên, một ý nghĩ tinh nghịch lóe lên trong đầu Đô-rê. "Nếu mình mặc tấm da này vào thì sao nhỉ? Mình sẽ trông giống một chú sư tử dũng mãnh không?". Nghĩ là làm, Đô-rê khéo léo chui vào bên trong tấm da sư tử. Nó hơi rộng thùng thình, nhưng Đô-rê cảm thấy thật khác lạ! Cứ như thể mình bỗng chốc trở nên to lớn và oai phong lẫm liệt.

Bạn lừa Đô-rê bắt đầu đi lại loanh quanh, ưỡn ngực, khệnh khạng như một vị vua rừng xanh. Chú ta thích thú nhìn chiếc bóng của mình dưới ánh nắng chiều. Tấm da sư tử khiến chú trông thật đáng sợ và mạnh mẽ. "Tuyệt vời! Bây giờ mình không còn là Đô-rê bé nhỏ nữa rồi!" chú thầm nghĩ.

Đô-rê quyết định thử sức mạnh mới. Chú đi đến khu vực đàn cừu đang gặm cỏ. Vừa nhìn thấy "sư tử" Đô-rê, những chú cừu đáng thương liền hốt hoảng kêu be be rồi chạy tán loạn. Đô-rê thấy vậy thì thích chí cười thầm. "Ha ha, mình thật lợi hại!".

Sau đó, chú còn dọa cả đàn dê đang nhởn nhơ gặm lá. Lũ dê cũng hoảng sợ chạy mất dép, để lại mình Đô-rê vênh váo tự mãn. Chú lừa cứ thế đi khắp nơi, dùng lốt sư tử để trêu chọc và khiến các con vật khác sợ hãi. Thậm chí, khi chú đi ngang qua con đường vào làng, người đi đường cũng phải giật mình, tránh xa vì tưởng đó là một con sư tử thật.

Mọi chuyện cứ thế diễn ra, cho đến khi bác nông dân tốt bụng, chủ của Đô-rê, bắt đầu thắc mắc. "Lạ thật, sao hôm nay Đô-rê lại biến đâu mất tiêu? Mà sao lại có tiếng kêu lạ và mọi người xôn xao về một con sư tử ở gần đây?"

Bác nông dân quyết định đi tìm. Bác đi vòng quanh các cánh đồng và cuối cùng, bác nhìn thấy một "con sư tử" đang đi lại rất oai vệ. Nhưng lạ thay, dáng đi của nó sao mà quen thuộc? Và hình như, thi thoảng bác nghe thấy một tiếng... "í a í a" rất khẽ vọng ra từ bên trong tấm da sư tử. A, bác nông dân liền nhận ra ngay! Đó chính là tiếng kêu quen thuộc của chú lừa Đô-rê!

Bác nông dân không giận dữ, chỉ mỉm cười hiền từ. Bác nhẹ nhàng tiến lại gần, gỡ tấm da sư tử ra khỏi người Đô-rê. Chú lừa Đô-rê lúc này mới ngượng ngùng cúi đầu, nhận ra trò đùa của mình đã đi quá xa. Bác nông dân xoa đầu Đô-rê và nói: "Đô-rê, cháu không cần phải giả vờ là ai khác để được mọi người nể phục đâu. Cháu hãy cứ là Đô-rê hiền lành, chăm chỉ, và tốt bụng của bác. Đó mới là điều đáng quý nhất!".

Đô-rê nhìn bác nông dân, chú cảm thấy ấm áp trong lòng. Từ đó, Đô-rê không còn muốn giả vờ là sư tử nữa. Chú vui vẻ trở lại với công việc thường ngày, giúp đỡ mọi người và sống thật với chính mình. Chú nhận ra rằng, giá trị thật sự của mình nằm ở tấm lòng và hành động, chứ không phải ở vẻ bề ngoài.

Thế là câu chuyện về chú lừa Đô-rê đội lốt sư tử đã kết thúc rồi đó con gái yêu của mẹ. Qua câu chuyện này, chúng ta học được rằng, chúng ta không cần phải giả vờ làm một ai đó khác để trở nên đặc biệt. Mỗi người chúng ta đều có những giá trị và vẻ đẹp riêng, điều quan trọng nhất là phải luôn sống thật với chính mình, làm những điều tốt đẹp và tự tin vào bản thân. Bây giờ thì bé yêu của mẹ hãy nhắm mắt lại thật chặt, ôm chặt gấu bông và ngủ thật ngon nhé. Mẹ yêu con!