Ngụ ngôn & Bài học

Con muỗi và sư tử

25 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng xanh tốt bạt ngàn, có một chú Sư Tử vạm vỡ, oai phong lẫm liệt, được mệnh danh là Chúa Tể Rừng Xanh. Sư Tử rất mạnh mẽ và lúc nào cũng nghĩ mình là kẻ không ai sánh bằng, không có gì có thể làm khó được mình đâu, bé con ạ.

Một buổi chiều nọ, khi Sư Tử đang nằm nghỉ dưới bóng cây cổ thụ mát rượi, hưởng thụ sự yên bình của khu rừng, bỗng có một chú muỗi nhỏ xíu, bé tí tẹo bay đến. Chú Muỗi này có vẻ rất tự tin và một chút tinh nghịch, dù bé tí nhưng lại không hề sợ hãi trước vị Chúa Tể to lớn.

Chú Muỗi bay vòng vòng quanh đầu Sư Tử, vo ve vo ve một cách đáng yêu nhưng cũng hơi phiền phức. Sư Tử nhíu đôi mày rậm, mở mắt ra gầm gừ: "Này, cái con bé tí kia! Dám làm phiền giấc ngủ êm đềm của ta sao? Biến ngay đi cho khuất mắt ta!"

Chú Muỗi không hề sợ hãi trước tiếng gầm oai phong đó, mà còn hùng hồn đáp lại, giọng vo ve nghe rõ mồn một như một lời thách thức nho nhỏ: "Hừm! Ông tưởng ông là ai mà lại ra lệnh cho ta chứ? Ông mạnh, nhưng ông không hề đáng sợ đâu! Ta còn chẳng sợ ông nữa là! Ai mạnh hơn, để xem nhé!"

Sư Tử nghe vậy thì tức giận lắm, liền vung móng vuốt to lớn định vồ lấy chú Muỗi. Nhưng chú Muỗi quá nhỏ và nhanh nhẹn, cứ bay lượn vòng quanh đầu Sư Tử, rồi chích chích nhẹ vào mũi Sư Tử, vào tai Sư Tử, làm Sư Tử ngứa ngáy và khó chịu vô cùng. Sư Tử cố gắng xua đuổi, vung tay vung chân loạn xạ, nhưng chỉ làm mình mệt nhoài, còn chú Muỗi thì vẫn cứ ung dung bay lượn.

Cứ mỗi lần Sư Tử vồ hụt, chú Muỗi lại cười khúc khích, vo ve một cách đắc thắng, như thể đang reo lên "Thắng rồi! Thắng rồi!". Sư Tử càng ngày càng trở nên cáu kỉnh và bực bội vì không thể bắt được con vật bé xíu kia. Cuối cùng, Sư Tử đành bỏ cuộc, thở dài thườn thượt, nằm vật xuống đất, ánh mắt lộ vẻ bất lực. Chú Muỗi thấy vậy thì hí hửng bay đi, lòng đầy tự hào vì mình đã chiến thắng được cả Chúa Tể Rừng Xanh.

Chú Muỗi bay đi, trong lòng vẫn còn vang vọng tiếng cười khẩy tự mãn. Chú bay mãi, bay mãi, không để ý đến bất kỳ điều gì xung quanh, cứ nghĩ mình là vô địch, chẳng có gì có thể làm hại mình được nữa. Bỗng "vù!" một cái, chú Muỗi bay thẳng vào một mạng nhện giăng mắc đâu đó ven đường, ẩn mình dưới tán lá xanh. Mạng nhện giăng tơ mỏng manh nhưng lại rất dính, khiến chú Muỗi nhỏ bé mắc kẹt cứng ngắc, không sao thoát ra được.

Lúc này, chú Muỗi mới hoảng hốt và hối hận vô cùng. Chú giãy giụa trong tuyệt vọng, nhưng càng giãy lại càng bị tơ nhện quấn chặt hơn, đôi cánh bé nhỏ không thể vẫy vùng được nữa. "Ôi chao! Mình đã quá kiêu ngạo rồi! Mình đã thắng được Sư Tử oai hùng, nhưng lại không thể thắng nổi một cái mạng nhện bé xíu này! Nếu mình không quá tự tin, mình đã nhìn thấy nó rồi!"

Chú Muỗi nhỏ bé nằm im trên mạng nhện, buồn bã nghĩ về bài học mình vừa nhận được. Chú nhận ra rằng, dù mình có thể thắng được kẻ mạnh hơn, nhưng không có nghĩa là mình đã mạnh nhất, hay có thể coi thường mọi thứ xung quanh. Luôn phải khiêm tốn và cẩn thận, bé con ạ.

Con thấy không, chú Muỗi tuy nhỏ bé nhưng lại rất dũng cảm, còn Sư Tử tuy to lớn nhưng đôi khi cũng có điểm yếu. Câu chuyện này dạy chúng ta rằng, dù mình có tài giỏi đến đâu, cũng đừng bao giờ kiêu ngạo và coi thường người khác, hay chủ quan trước những điều nhỏ bé xung quanh mình nhé. Phải luôn khiêm tốn và cẩn thận, bé sẽ là một người thật đáng yêu và thông minh! Bây giờ thì nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ đẹp nhé, bé yêu của mẹ.