Ngày xửa ngày xưa, bé con của mẹ ơi, ở một vùng đất xa xôi và tràn ngập phép màu, có một đôi vợ chồng hiền lành sống cạnh khu vườn của một bà tiên. Trong khu vườn ấy, có một loại rau thơm ngon tên là Rapunzel.
Một ngày nọ, người vợ rất thèm ăn rau Rapunzel. Người chồng vì thương yêu vợ, đã liều mình trèo vào vườn hái trộm. Nhưng rồi bà tiên phát hiện ra. Bà tiên rất ngạc nhiên, nhưng khi nghe lời giải thích chân thành của người chồng, bà đồng ý cho rau, đổi lại, đứa con đầu lòng của họ phải được bà tiên chăm sóc.
Chẳng bao lâu sau, một bé gái xinh đẹp tuyệt trần ra đời, với mái tóc vàng óng ả, mượt mà như tơ. Bà tiên giữ đúng lời hứa, đặt tên cô bé là Rapunzel và đưa cô bé về chăm sóc trong một tòa tháp cao vút, không có cửa ra vào hay cầu thang, chỉ có một khung cửa sổ nhỏ xíu nhìn ra khu rừng xanh ngát.
Bà tiên yêu thương Rapunzel lắm, nhưng bà lại muốn giữ cô bé tránh xa thế giới ồn ào bên ngoài. Mỗi khi muốn lên tháp, bà tiên lại đứng dưới chân tháp và cất tiếng gọi ngọt ngào: "Rapunzel, Rapunzel, con hãy xõa mái tóc của con xuống đây nào!" Và Rapunzel sẽ thả mái tóc vàng óng ả, dài thướt tha của mình xuống, như một chiếc thang mây để bà tiên leo lên.
Rapunzel lớn lên trong tòa tháp, cô bé không hề biết đến thế giới bên ngoài. Giọng hát của cô bé trong veo như tiếng chim hót, vang vọng khắp khu rừng. Một ngày nọ, có một chàng hoàng tử đi ngang qua, nghe thấy giọng hát ấy mà mê mẩn. Anh tìm kiếm và phát hiện ra tòa tháp bí ẩn. Chàng hoàng tử đã nấp trong rừng, quan sát và học được cách lên tháp.
Chàng hoàng tử đã nhẹ nhàng leo lên tháp và gặp Rapunzel. Hai người nhanh chóng cảm mến nhau. Chàng hoàng tử thường xuyên đến thăm, mang cho Rapunzel những món quà nhỏ xinh và kể cho cô nghe về thế giới bên ngoài. Họ cùng nhau ước mơ về một cuộc sống hạnh phúc.
Một lần, Rapunzel vô tư kể với bà tiên về những lần hoàng tử ghé thăm. Bà tiên ngạc nhiên và có chút buồn. Bà nghĩ rằng Rapunzel đã đến lúc phải tự mình khám phá thế giới rộng lớn. Thế là, bà nhẹ nhàng 'thu gọn' mái tóc của Rapunzel lại và đưa cô bé đến một vùng đất xa xôi hơn, để cô bé có thể tự do sống cuộc đời của mình.
Khi hoàng tử đến thăm, anh không còn thấy Rapunzel nữa, mà chỉ gặp bà tiên. Bà tiên kể rằng Rapunzel đã đi xa rồi. Quá đau buồn, hoàng tử mất đi phương hướng, đôi mắt anh trở nên mờ đi vì những giọt nước mắt và nỗi nhớ thương.
Hoàng tử cứ thế lang thang qua bao cánh rừng, bao dòng suối, chỉ mong tìm lại được Rapunzel. Rồi một ngày, chàng nghe thấy một giọng hát quen thuộc. Đó chính là Rapunzel, đang ở cùng hai đứa bé song sinh đáng yêu của hai người!
Khi Rapunzel nhìn thấy hoàng tử, cô không kìm được nước mắt. Những giọt nước mắt long lanh của cô rơi xuống đôi mắt mờ của hoàng tử, và kỳ diệu thay, đôi mắt anh bỗng sáng rõ trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Họ ôm chầm lấy nhau, hạnh phúc vô bờ. Cuối cùng, hoàng tử đưa Rapunzel và hai con về vương quốc của mình, nơi họ sống một cuộc đời tràn ngập niềm vui và tình yêu thương mãi mãi về sau.
Thế đấy, bé con của mẹ. Câu chuyện Rapunzel cho chúng ta thấy rằng, dù có gặp phải khó khăn hay phải xa cách, tình yêu thương và lòng kiên nhẫn sẽ luôn giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách để tìm thấy hạnh phúc. Giờ thì, bé yêu ngủ ngoan nhé, mẹ yêu con nhiều lắm.