Cổ tích Việt Nam

Của Thiên trả Địa

24 lượt nghe

À ơi, con yêu của mẹ, đêm đã xuống thật êm đềm rồi. Nghe mẹ kể chuyện một chút, rồi bé sẽ ngủ thật ngon nhé.

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ yên bình nép mình bên dòng sông, có một bác nông dân tên Ba. Bác Ba hiền lành, chăm chỉ lắm, ngày nào cũng ra đồng làm lụng vất vả từ sáng sớm tinh mơ đến khi trăng lên. Thế nhưng, cuộc sống của bác cứ mãi nghèo khó, chỉ đủ ăn qua ngày, không dư dả được là bao.

Một buổi chiều nọ, khi bác Ba đang cuốc đất trên thửa ruộng nhà mình, bỗng mũi cuốc va phải một vật gì đó cứng cứng. Bác Ba tò mò cúi xuống xem, thì ôi chao, đó là một chiếc túi gấm nhỏ xinh, được thêu họa tiết rất tinh xảo. Trong lòng bác Ba rộn ràng niềm vui, bác nhẹ nhàng mở túi ra, và đôi mắt bác chợt sáng lên vì kinh ngạc: bên trong lấp lánh những đồng vàng óng ánh! Nhiều lắm, nhiều đến nỗi bác Ba chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có thể thấy được nhiều vàng đến thế trong đời.

Bác Ba mừng lắm, nghĩ bụng: "Ôi trời đất ơi, từ nay mình sẽ có tiền để sửa lại mái nhà dột nát, mua cho vợ tấm áo mới, cho các con có bữa cơm ngon hơn, và có thể mua thêm ít đất để trồng trọt nữa." Bác cẩn thận giấu chiếc túi vàng vào người và về nhà.

Từ ngày có vàng, cuộc sống của bác Ba thay đổi hẳn. Bác mua sắm nhiều thứ, xây một ngôi nhà khang trang, gia đình có quần áo đẹp, đồ ăn ngon mỗi ngày. Ai nhìn vào cũng khen bác Ba thật may mắn, bỗng chốc trở nên giàu có. Nhưng lạ thay, con biết không, dù có của cải đầy nhà, bác Ba lại không cảm thấy vui vẻ trọn vẹn. Mỗi đêm, khi nằm trên chiếc giường êm ái, bác lại trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh người chủ nhân đánh rơi chiếc túi vàng cứ hiện lên trong tâm trí bác. Bác cảm thấy lòng mình nặng trĩu, không được thanh thản chút nào.

Mỗi khi nhìn vào những đồng vàng lấp lánh, bác Ba lại thấy chúng như đang nhắc nhở bác rằng đó không phải là thứ của riêng mình, không phải là mồ hôi công sức của bác làm ra. Dù đã có nhiều thứ, nhưng bác vẫn không tìm thấy niềm an vui, hạnh phúc đích thực. Mọi việc bác làm, dù có tiền, cũng cứ gặp phải những điều không suôn sẻ, nhỏ nhặt, khiến bác Ba cảm thấy mệt mỏi hơn là vui mừng.

Cuối cùng, bác Ba không thể chịu đựng được cảm giác bứt rứt ấy nữa. Bác nhận ra rằng, của cải không phải do chính tay mình tạo ra, không phải từ sự lao động chân chính của mình thì không thể mang lại sự bình yên trong tâm hồn. Bác quyết định sẽ "trả lại của trời đất", trả lại cho cuộc đời theo một cách thật ý nghĩa. Bác Ba mang số vàng đó ra, dùng để sửa chữa con đường làng gập ghềnh, xây một chiếc cầu nhỏ bắc qua con suối để trẻ con đi học không còn phải lội nước, và giúp đỡ những gia đình nghèo khó hơn mình. Khi nhìn thấy nụ cười của mọi người, nhìn thấy ngôi làng ngày càng đẹp hơn, bác Ba cảm thấy một niềm vui và sự thanh thản chưa bao giờ có được.

Sau này, bác Ba vẫn tiếp tục làm lụng chăm chỉ như xưa. Nhưng từ khi bác làm việc thiện, cuộc sống của bác Ba trở nên thuận lợi hơn hẳn. Mùa màng bội thu, gia đình ấm êm hạnh phúc. Bác Ba hiểu rằng, của cải vật chất chỉ thực sự quý giá khi nó được tạo ra bằng mồ hôi, công sức của chính mình, và khi mình biết chia sẻ, giúp đỡ người khác. Hạnh phúc thật sự nằm ở sự bình yên trong tâm hồn và tấm lòng nhân ái.

À ơi, câu chuyện "Của Thiên trả Địa" nhắc nhở chúng ta rằng, những gì không phải của mình, dù có hấp dẫn đến mấy, cũng không thể mang lại hạnh phúc thật sự, bé yêu ạ. Hạnh phúc lớn nhất đến từ sự trung thực, lòng tốt và những việc làm ý nghĩa. Bây giờ bé ngủ thật ngoan nhé, mẹ yêu con nhiều lắm! Chúc bé có những giấc mơ thật đẹp và bình yên!