Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có một bác nông dân hiền lành và tốt bụng lắm con ạ.
Bác nông dân của chúng ta rất chăm chỉ và có một mong muốn: tự tay làm ra một chiếc cày thật tốt để công việc đồng áng thêm phần hiệu quả. Bác đã chuẩn bị những khúc gỗ quý nhất, phơi khô cẩn thận.
Nhưng rồi, bác lại nghĩ: "Mình chưa có nhiều kinh nghiệm làm cày, hay là mình đẽo cày ngay cạnh con đường lớn, để mọi người đi qua có thể góp ý cho mình nhỉ?" Bác nghĩ rằng, càng nhiều người cho lời khuyên, chiếc cày sẽ càng hoàn hảo.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, bác mang gỗ và đồ nghề ra ven đường, bắt đầu cặm cụi đẽo. Chẳng bao lâu, một người khách qua đường nhìn thấy, liền dừng lại, mỉm cười nói với bác: "Bác ơi, cái cán cày này coi bộ hơi ngắn rồi đó bác! Cầm sẽ không thoải mái đâu!"
Bác nông dân thấy lời góp ý hợp lý quá, liền gật gù, vui vẻ làm theo. Bác liền đẽo lại cho cái cán cày dài hơn một chút.
Chưa được bao lâu, lại có một bà cụ tóc bạc phơ đi ngang qua. Bà chống gậy, nhìn vào chiếc cày bác đang đẽo rồi ôn tồn khuyên: "Ấy chết bác nông dân ơi! Cái cán cày thế này thì dài quá rồi! Lỡ mà trâu kéo nhanh, chân bác dễ va vào cày, nguy hiểm lắm đó nha!"
Bác nông dân nghe xong lại thấy có lý, liền thở dài, lại đẽo gọt cán cày cho ngắn hơn. Bác nghĩ, mọi người đều muốn điều tốt cho mình.
Rồi lại có một anh thanh niên vạm vỡ đi qua, anh ta nhìn ngó rồi trầm trồ: "Bác ơi, cái lưỡi cày này bác làm có vẻ hơi nặng đấy! Trâu nhà mình mà kéo cái cày nặng thế này thì sẽ mệt lắm!"
Nghe vậy, bác nông dân lại vội vàng gọt bớt, đẽo cho lưỡi cày nhẹ hơn, mong trâu không bị mệt.
Một lúc sau, một chị phụ nữ gánh hàng đi ngang, chị nhìn chiếc cày của bác và góp ý: "Bác nông dân ơi, cái lưỡi cày này mà nhẹ quá thì sao mà xới đất sâu được chứ? Đất không tơi xốp thì cây lúa, cây ngô làm sao mà tốt được!"
Bác nông dân nghe xong, lại thấy đúng. Lưỡi cày nhẹ quá không xới sâu được. Bác lại làm cho lưỡi cày nặng hơn.
Cứ thế, mỗi người qua đường lại cho bác một lời khuyên khác nhau. Bác cứ nghe theo hết, đẽo đi đẽo lại, sửa tới sửa lui. Khúc gỗ to ban đầu cứ bé dần, bé dần, rồi chẳng mấy chốc mà hết sạch.
Mặt trời đã lên cao, rồi lại lặn xuống, trời đã tối mịt mà bác nông dân nhìn quanh, thấy mình đã dùng hết cả một đống gỗ quý mà chẳng có được một chiếc cày nào hoàn chỉnh, thậm chí chẳng có chiếc cày nào dùng được nữa.
Bác ngồi xuống, buồn rười rượi. Bác chợt nhận ra: Mỗi người có một ý kiến, một cách nhìn khác nhau. Nếu cứ nghe theo hết mà không có chính kiến, không tự mình suy nghĩ, thì chẳng việc gì thành công, mà còn làm hỏng hết mọi việc.
Từ đó về sau, bác nông dân không còn đẽo cày giữa đường nữa. Bác vẫn lắng nghe lời khuyên của mọi người xung quanh, nhưng bác luôn tự mình suy nghĩ thật kỹ, tự mình đưa ra quyết định cuối cùng, và cứ thế, những chiếc cày bác làm ra vừa đẹp vừa bền, giúp bác có những vụ mùa bội thu đấy con ạ.
Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng, khi làm việc gì, mình cần phải có ý kiến và quyết định của riêng mình, đừng vì nghe theo hết lời người khác mà đánh mất đi mục tiêu ban đầu nhé. Lắng nghe là tốt, nhưng hãy biết chọn lọc và suy nghĩ thật kỹ. Bây giờ thì nhắm mắt lại và ngủ thật ngon nhé, thiên thần nhỏ của mẹ!