Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng xanh tươi và rộng lớn, có rất nhiều loài vật cùng chung sống hòa thuận. Có những chú chim hót líu lo trên cành, có những chú thỏ trắng muốt nhảy nhót trên bãi cỏ, và cả những chú hươu cao cổ hiền lành nữa.
Trong khu rừng ấy, có một loài vật rất đặc biệt, đó là chú Dơi con. Chú Dơi có đôi cánh mỏng manh để bay lượn trên bầu trời, giống như những chú chim vậy. Nhưng chú lại có bộ lông mềm mại, có răng sắc nhọn, và không đẻ trứng mà sinh con như các loài vật bốn chân khác. Vì thế, Dơi con không biết mình thuộc về bên nào, chú cứ lơ lửng ở giữa, lúc là chim, lúc là thú.
Một ngày nọ, không hiểu vì lý do gì, giữa các loài chim và các loài vật bốn chân trong rừng lại xảy ra một cuộc tranh cãi lớn. Chú Bồ nông to lớn, với cái mỏ dài và đôi chân cao, đại diện cho phe chim. Còn các loài vật bốn chân thì cũng có đại diện của mình. Cả hai bên đều nghĩ mình đúng và không ai chịu nhường ai.
Lúc đầu, có vẻ như phe chim đang thắng thế. Họ bay lượn thật dũng mãnh, hót vang cả khu rừng. Chú Dơi con thấy vậy, liền bay nhanh đến nhập hội với các chú chim. Chú vỗ cánh, hót líu lo (dù tiếng hót của chú không được hay lắm) và tự xưng là một thành viên của thế giới chim. "Ồ, nhìn xem này!" Dơi con nói. "Tôi cũng có cánh và biết bay giống như các bạn mà!"
Các chú chim nhìn chú Dơi hơi lạ lẫm một chút, nhưng thấy chú cũng có cánh và bay lượn được, nên cũng vui vẻ chấp nhận chú vào phe mình. Dơi con hớn hở lắm, chú nghĩ mình thật khôn ngoan.
Thế rồi, tình thế lại thay đổi. Các loài vật bốn chân, với sức mạnh và sự dẻo dai, bắt đầu chiếm ưu thế. Họ chạy nhanh như gió, gầm gừ vang dội. Chú Dơi con thấy vậy, liền bay vút xuống, sà vào giữa các loài vật bốn chân. Chú xòe bộ lông mềm mại ra, khoe hàm răng nhỏ và nói với giọng thật tự tin: "Này các bạn, tôi cũng là một con thú mà! Tôi có lông, có răng, và không đẻ trứng! Tôi là đồng loại với các bạn đó!"
Các loài vật bốn chân cũng hơi ngạc nhiên nhìn chú Dơi, vì chú biết bay. Nhưng đúng là chú có lông, có răng và là động vật có vú, nên họ cũng đồng ý cho chú nhập phe. Dơi con lại một lần nữa tự mãn, nghĩ rằng mình thật thông minh, luôn biết cách chọn phe thắng cuộc.
Cứ thế, Dơi con lúc ở phe chim, lúc ở phe thú, tùy thuộc vào bên nào đang mạnh hơn. Chú không trung thành với ai cả, chỉ lo cho lợi ích của riêng mình.
Tuy nhiên, một thời gian sau, cả chim và thú đều nhận ra rằng việc tranh cãi, so kè nhau thật là vô ích và mệt mỏi. Họ quyết định làm hòa, cùng nhau chung sống vui vẻ như xưa. Cả khu rừng lại tràn ngập tiếng cười và những bài ca hạnh phúc.
Lúc này, chú Dơi con bay đến, hớn hở muốn nhập cuộc vui. Nhưng cả chú Bồ nông và các loài vật bốn chân đều nhìn chú bằng ánh mắt thất vọng. Họ đã biết được Dơi con đã nói dối, đã thay đổi phe phái để trục lợi. Không ai tin tưởng chú nữa, không ai muốn kết bạn với một người không trung thực.
Dơi con cảm thấy vô cùng xấu hổ và buồn bã. Chú hiểu rằng vì sự không trung thực của mình, chú đã mất đi sự tin tưởng và tình bạn của mọi người. Từ đó, chú Dơi quyết định sống một mình, ẩn mình vào ban ngày và chỉ bay lượn kiếm ăn vào ban đêm, không muốn đối mặt với ai nữa.
Con yêu, câu chuyện về chú Dơi và các loài vật dạy chúng ta rằng: trung thực và trung thành là điều rất quan trọng. Khi mình chân thành và đáng tin, mọi người mới yêu quý và muốn làm bạn với mình, phải không con? Giờ thì bé yêu nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan nhé. Mẹ chúc con có những giấc mơ thật đẹp!