À ơi, con ngủ cho ngoan nhé. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện về một chú ếch nhỏ xinh, sống trong một cái giếng cổ, để con hiểu thêm về thế giới rộng lớn ngoài kia. Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng quê yên bình, có một cái giếng cũ kỹ đã lâu không dùng đến.
Trong cái giếng ấy, có một chú Ếch con sống rất vui vẻ và an phận. Chú Ếch thấy cái giếng chính là cả thế giới của mình. Bốn bức tường giếng rêu phong, ẩm ướt là nhà của chú. Ngày ngày, chú ếch cất tiếng kêu "ộp ộp" thật to, vang vọng khắp đáy giếng, và chú nghĩ rằng tiếng kêu của mình là hay nhất, to nhất trên đời này.
Chú Ếch bé nhỏ ấy tin rằng bầu trời chỉ là một vòng tròn xanh xanh nhỏ xíu, bằng đúng cái miệng giếng thôi. Mỗi khi có con vật nào đó như cua, ốc, hay nòng nọc tình cờ rơi xuống giếng, chúng đều rất sợ hãi và kinh ngạc trước chú Ếch to lớn, bệ vệ. Chú Ếch vì thế mà càng tự hào, càng nghĩ mình là vua, là người thông thái nhất ở cái đáy giếng này.
Một ngày nọ, trời đổ một cơn mưa to lắm, mưa như trút nước vậy con ạ. Nước mưa từ trên cao chảy ào ào xuống giếng, làm mực nước trong giếng dâng lên thật nhanh. Chú Ếch chưa bao giờ thấy cảnh tượng này, chú vừa bơi lội thích thú, vừa hơi bối rối một chút. Nước cứ dâng, dâng mãi cho đến khi tràn cả miệng giếng.
Và rồi, nước giếng tràn bờ, cuốn chú Ếch bé nhỏ ra ngoài lúc nào không hay. Chú Ếch bơi lội theo dòng nước, trôi dạt đến một bãi cỏ xanh mướt, rộng mênh mông. Ôi chao, chú Ếch ngạc nhiên vô cùng! Thế giới bên ngoài cái giếng sao mà khác lạ đến thế.
Bầu trời không còn là một cái vòng tròn bé xíu nữa, mà là một không gian bao la, xanh ngắt, có những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Xung quanh chú là những bãi cỏ cao ngút, những bông hoa đủ màu sắc rực rỡ và tiếng chim hót líu lo vui tai. Chú Ếch cứ đứng ngây người ra, mắt tròn xoe nhìn mọi thứ.
Đang mải ngắm nhìn, chú Ếch bỗng thấy một con vật rất to lớn, cao lớn hơn chú gấp trăm lần, đang thong thả gặm cỏ. Chú Ếch vẫn còn cái tính tự cao ngày nào, liền cất tiếng "ộp ộp" thật to, định ra vẻ ta đây là oai phong lắm. Thế nhưng, con vật to lớn kia chỉ nhìn chú Ếch một cái rồi lại tiếp tục nhai cỏ, chẳng hề để ý gì đến tiếng kêu của chú.
Lúc này, chú Ếch mới thực sự choáng váng. Chú nhận ra rằng thế giới bên ngoài thật sự quá rộng lớn, còn chú thì quá bé nhỏ. Cái giếng kia chỉ là một góc rất nhỏ bé của thế giới thôi, và những gì chú biết, chú thấy cũng chỉ là một phần rất nhỏ bé. Từ đó, chú Ếch không còn kiêu ngạo nữa, mà trở nên khiêm tốn hơn, luôn muốn học hỏi và khám phá những điều mới mẻ.
Con yêu của mẹ, câu chuyện của chú Ếch nhắc nhở chúng ta rằng thế giới này rộng lớn lắm, có biết bao nhiêu điều hay ho để mình học hỏi và khám phá. Đừng bao giờ nghĩ mình đã biết hết rồi nhé. Hãy luôn mở lòng để đón nhận kiến thức mới, con nhé! Giờ thì ngủ thật ngon, mơ những giấc mơ đẹp con nhé, à ơi...!