Ngụ ngôn & Bài học

Gấu và hai người bạn

24 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng xanh biếc, nơi có những dòng suối trong veo chảy róc rách và muôn vàn loài hoa đua nhau khoe sắc thắm, có hai người bạn nhỏ rất thân thiết, tên là An và Bình.

An và Bình đi đâu cũng có nhau, từ những buổi sáng sớm cùng nhau hái nấm, đến những buổi chiều tà cùng nhau ngắm hoàng hôn buông xuống sau rặng cây. Họ rất yêu quý nhau và luôn miệng hứa với nhau rằng: "Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, giúp đỡ nhau, không bao giờ bỏ rơi nhau đâu nhé!". Lời hứa ấy trong veo như sương mai, đậu trên những chiếc lá xanh non.

Một ngày nọ, khi An và Bình đang mải mê khám phá một con đường mòn mới dẫn vào sâu trong rừng, bỗng nhiên một chú gấu to lớn xuất hiện. Chú gấu không hung dữ, nhưng thân hình đồ sộ của chú cũng đủ khiến hai bạn nhỏ giật mình hoảng sợ. Chú gấu có vẻ đang kiếm tìm mật ong rừng ngọt lịm, và vô tình chạm mặt An và Bình.

Trong giây phút bối rối ấy, An nhanh trí nắm lấy một cành cây to khỏe gần đó, rồi thoăn thoắt trèo lên cao. An nghĩ bụng: "Mình phải lên cao mới an toàn!" và cứ thế, cậu bé trèo mãi, trèo mãi lên tít ngọn cây cao vút, bỏ lại Bình đang đứng sững sờ phía dưới, không kịp phản ứng.

Bình thì không kịp trèo cây. Cậu bé chợt nhớ đến một câu chuyện mà bà ngoại hay kể: gấu thường không ăn những con vật đã chết. Thế là, Bình nhanh chóng nằm vật xuống đất, nhắm nghiền mắt lại, nín thở, cố gắng bất động như một khúc gỗ, không hề cử động dù chỉ một sợi tóc. Trái tim nhỏ bé của Bình đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng cậu bé vẫn cố gắng giữ bình tĩnh đến lạ kỳ.

Chú gấu tò mò tiến lại gần Bình, đánh hơi khắp người cậu bé. Chiếc mũi đen bóng của chú gấu chạm nhẹ vào má Bình, rồi đến tai, đến tóc. Chú gấu ngửi ngửi một lúc, thấy Bình không hề nhúc nhích, cũng không thở nữa, liền nghĩ rằng cậu bé đã chết thật rồi. Vì không muốn ăn thịt những con vật đã chết, chú gấu lững thững quay lưng bước đi, rồi dần dần khuất dạng vào những lùm cây rậm rạp, sâu thẳm trong rừng.

Khi chú gấu đã đi thật xa, An từ trên cây từ từ tụt xuống, vội vàng chạy đến bên Bình. An lo lắng hỏi: "Bình ơi, cậu không sao chứ? Chú gấu có làm gì cậu không?".

Bình chậm rãi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, và nhìn An với một ánh mắt rất lạ. Cậu bé nhẹ nhàng đáp: "Chú gấu thì thầm vào tai tớ một điều, An ạ. Chú ấy nói rằng, đừng bao giờ tin tưởng những người bạn chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, bỏ rơi bạn mình trong lúc nguy hiểm".

An nghe xong, đỏ mặt cúi đầu, không nói được lời nào. Từ đó về sau, An luôn suy nghĩ về hành động của mình và cố gắng trở thành một người bạn tốt hơn, biết quan tâm và chia sẻ với Bình nhiều hơn, không bao giờ để bạn phải một mình đối mặt với khó khăn nữa.

Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng tình bạn thật sự là phải luôn biết yêu thương, che chở và không bao giờ bỏ rơi nhau, nhất là khi bạn mình gặp khó khăn. Một người bạn tốt sẽ luôn ở bên con, dù nắng hay mưa, dù vui hay buồn, cùng con vượt qua mọi thử thách. Giờ thì, bé con của mẹ hãy nhắm mắt lại, ôm ấp bài học quý giá này và chìm vào giấc ngủ thật êm đềm nhé. Ngủ ngon, con yêu!