Cổ tích Thế giới

Gió bấc và Mặt trời

23 lượt nghe

À ơi, con yêu của mẹ, đêm đã khuya rồi, nằm xuống đây mẹ kể con nghe một câu chuyện thật hay nhé. Câu chuyện này kể về hai người bạn rất đặc biệt trên bầu trời bao la của chúng ta đấy!

Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi thật cao, cao lắm, nơi những đám mây bông trắng bồng bềnh trôi, có hai anh chàng rất quyền năng: một là Gió Bấc lạnh lùng và anh bạn còn lại là Mặt Trời ấm áp.

Hai anh chàng này, ai cũng nghĩ mình là người mạnh nhất, là người có sức mạnh ghê gớm nhất. Gió Bấc thì tự hào với những cơn gió lạnh buốt, những luồng khí thổi ào ào có thể làm bay tung tất cả. Còn Mặt Trời thì mỉm cười, tự tin với những tia nắng vàng óng ả, sưởi ấm vạn vật.

Một hôm, họ gặp nhau và bắt đầu tranh luận nảy lửa. "Tôi là kẻ mạnh nhất!" Gió Bấc gầm gừ. "Không, chính tôi mới là người có sức mạnh vĩ đại!" Mặt Trời đáp lại với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin.

Họ tranh cãi mãi mà không ai chịu nhường ai. Bỗng, từ trên cao, họ nhìn thấy một bác nông dân đang đi bộ trên con đường mòn phía dưới. Bác ấy mặc một chiếc áo khoác dày cộp để chống chọi với cái lạnh của buổi sáng sớm.

Gió Bấc nảy ra một ý tưởng. "Được rồi, chúng ta hãy thi xem ai có thể làm cho bác nông dân kia cởi chiếc áo khoác ra nhanh nhất!" Gió Bấc thách thức. Mặt Trời gật đầu đồng ý, mỉm cười bí ẩn.

Gió Bấc là người đi trước. Anh ta hít một hơi thật sâu, rồi thổi ra một luồng gió mạnh kinh khủng. "Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!" Gió Bấc thổi thật mạnh, thổi ào ào, thổi xiết, làm tung cả tóc tai, khiến bác nông dân phải vội vàng cúi gằm mặt xuống. Luồng gió lạnh buốt luồn lách qua từng khe áo, buốt giá cả da thịt.

Nhưng con biết không? Thay vì cởi áo, bác nông dân lại co ro hơn, kéo chiếc áo khoác thật chặt vào người, cuộn tròn mình lại để giữ ấm. Gió Bấc càng thổi, bác ấy càng giữ chặt. Gió Bấc thổi mạnh đến nỗi muốn thổi bay cả chiếc áo, nhưng bác nông dân kiên quyết không buông. Cuối cùng, Gió Bấc đành thở phì phò, mệt mỏi mà không làm được gì.

Đến lượt Mặt Trời. Anh chàng không hề gầm thét hay thổi mạnh. Mặt Trời nhẹ nhàng hé một tia nắng đầu tiên, mỏng manh như sợi chỉ vàng, chiếu xuống con đường. Bác nông dân cảm thấy hơi ấm lạ lẫm, dễ chịu sau cơn gió lạnh.

Rồi, Mặt Trời từ từ tỏa ra nhiều tia nắng hơn, mỗi lúc một ấm áp hơn, dịu dàng hơn. Những tia nắng vàng óng ả như những ngón tay mềm mại vuốt ve làn da, xua đi cái lạnh buốt giá. Không khí dần trở nên dễ chịu, ấm áp như một chiếc chăn bông êm ái. Bác nông dân cảm thấy người mình nóng dần lên, mồ hôi bắt đầu lấm tấm.

“Ồ, trời ấm quá rồi!” Bác nông dân lẩm bẩm, cảm thấy thật khoan khoái. Và thế là, bác ấy từ từ nới lỏng chiếc áo khoác ra, rồi nhẹ nhàng cởi phăng nó ra vắt lên vai, tiếp tục bước đi với nụ cười mãn nguyện.

Gió Bấc nhìn thấy cảnh đó thì vô cùng ngạc nhiên, còn Mặt Trời thì vẫn mỉm cười hiền lành. Vậy là, Mặt Trời đã chiến thắng, con yêu ạ!

Gió Bấc dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể thắng được sự dịu dàng và ấm áp của Mặt Trời. Câu chuyện này dạy cho chúng ta rằng, đôi khi, sự nhẹ nhàng, tình cảm và lòng tốt lại có sức mạnh lớn lao hơn gấp nhiều lần so với sự hung hăng hay ép buộc đấy con ạ. Giống như mẹ nhẹ nhàng ôm con vào lòng, con sẽ cảm thấy bình yên và hạnh phúc biết bao nhiêu. Bây giờ thì nhắm mắt lại và ngủ thật ngoan nhé, thiên thần của mẹ. Mẹ yêu con rất nhiều!