Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ xinh xắn bên sườn đồi xanh mát, có một dòng suối nhỏ trong vắt chảy róc rách suốt ngày đêm. Nước suối trong đến nỗi con có thể nhìn thấy cả những viên sỏi nhỏ xinh lấp lánh dưới đáy, như những viên ngọc ẩn mình vậy.
Để qua được bờ bên kia dòng suối, dân làng đã bắc một cây cầu gỗ nhỏ. Cây cầu này rất đơn sơ, chỉ vừa đủ cho một chú dê con đi qua mà thôi. Hai bên cầu không có lan can, nên mỗi khi ai đó bước lên cầu, đều phải thật cẩn thận, từng bước một, chậm rãi để không bị ngã.
Trong làng có hai chú dê đáng yêu. Một chú dê trắng tinh khôi với bộ lông mềm như bông tuyết, và một chú dê đen nhánh, bộ lông mượt mà như nhung. Cả hai chú dê đều rất yêu thích những bãi cỏ non xanh mướt và những bụi cây lá tươi tốt ở bờ bên kia con suối. Nhưng có một điểm chung mà cả hai chú dê đều có, đó là đôi khi chúng hơi... bướng bỉnh một chút, con ạ.
Một buổi sáng đẹp trời, khi mặt trời vừa thức dậy và những tia nắng vàng đầu tiên bắt đầu nhảy nhót trên ngọn cây, chú dê trắng đã thức giấc. Chú rảo bước ra suối, nghĩ bụng: "Hôm nay mình phải sang bờ bên kia để thưởng thức những cọng cỏ đẫm sương đêm thật ngon mới được!"
Cùng lúc ấy, từ phía bờ bên kia, chú dê đen cũng ngáp một cái thật dài, vươn vai rồi bước ra khỏi chuồng. Chú cũng nghĩ thầm trong bụng: "Ồ, bờ bên này lá cây non tươi ngon quá, mình phải tranh thủ sang đó ăn một bữa thật no nê mới được!"
Thế là, hai chú dê, mỗi chú một đường, chẳng hẹn mà gặp, cùng bước lên cây cầu gỗ nhỏ hẹp. Chú dê trắng từ bờ bên này đi sang, chú dê đen từ bờ bên kia đi tới. Cả hai chú đều chỉ mải mê nghĩ đến món ăn ngon lành sắp được thưởng thức mà không để ý lắm đến xung quanh.
Bỗng... "Cộc! Cộc!" Hai chú dê đụng đầu nhau một cái rõ mạnh đúng giữa cầu! Cây cầu gỗ cũ kỹ rung lên khe khẽ. Cả hai chú dê đều ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhau. Đôi mắt chúng tròn xoe vì ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ khó chịu và có chút bướng bỉnh.
Chú dê trắng gằn giọng, cái mũi chú hếch lên: "Này bạn kia, tránh ra cho tôi đi mau! Tôi đang vội lắm, không có thời gian đứng đây đâu!"
Chú dê đen cũng không chịu kém, chú dậm chân cái "thịch" xuống cầu: "Bạn nói gì lạ vậy? Chính tôi mới là người đến trước chứ! Bạn mới phải nhường đường cho tôi đi chứ!"
Hai chú dê cứ thế đứng đối mặt với nhau, không ai chịu nhường ai một bước nào. Cây cầu gỗ nhỏ hẹp bắt đầu run rẩy mạnh hơn dưới sức nặng và sự bướng bỉnh của chúng. Gió thổi vi vu qua kẽ lá, mang theo tiếng nước suối chảy róc rách nghe như đang lo lắng. Dưới chân cầu, dòng nước trong veo cứ thế trôi đi, nhìn sâu xuống đáy, cả hai chú dê đều thấy chút rùng mình khi nghĩ đến việc sẽ rơi xuống đó.
Chúng thử nhích qua nhau một chút, nhưng cây cầu hẹp quá, không thể lách qua được. Thử dùng sức đẩy nhau một chút, thì cây cầu lại càng rung mạnh hơn nữa, khiến cả hai chú dê chới với, suýt nữa thì ngã nhào xuống suối. Lúc này, sự bướng bỉnh trong lòng chúng đã bắt đầu nhường chỗ cho sự sợ hãi và lo lắng. Nếu cứ tiếp tục đối đầu thế này, chắc chắn cả hai sẽ rơi tõm xuống dòng nước lạnh ngắt mất thôi, và sẽ chẳng ai qua được cầu cả!
Chú dê đen, vốn là một chú dê thông minh và biết suy nghĩ, bỗng nảy ra một ý hay. Chú nhẹ nhàng nói với chú dê trắng, giọng điệu đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều: "Bạn dê trắng ơi, cây cầu này hẹp quá, nếu cả hai chúng ta cứ cố gắng đi qua cùng lúc thì chắc chắn sẽ chẳng ai qua được, mà còn gặp nguy hiểm nữa. Hay là... bạn hãy đợi một chút, để tôi nằm xuống sát mặt cầu, rồi bạn nhẹ nhàng bước qua lưng tôi nhé? Như vậy, cả hai chúng ta sẽ đều qua được cầu một cách an toàn và nhanh chóng!"
Chú dê trắng ban đầu hơi ngạc nhiên một chút, nhưng nhìn xuống dòng nước đang chảy xiết dưới cầu, chú thấy lời chú dê đen nói rất có lý. Chú gật đầu đồng ý. Chú dê đen từ từ, cẩn thận nằm ép sát thân mình xuống mặt cầu, hai chân co lại gọn gàng. Chú dê trắng hít một hơi thật sâu, rồi từ từ, từng bước một, rất nhẹ nhàng và cẩn thận, bước qua lưng chú dê đen.
Sau khi chú dê trắng đã sang được bờ bên kia an toàn, chú dê đen mới từ từ đứng dậy. Cả hai chú dê nhìn nhau, mỉm cười một cách thật nhẹ nhõm và vui vẻ. Chúng đều thở phào. Rồi chúng tiếp tục hành trình của mình, một chú dê trắng thì ung dung gặm cỏ non tươi mát, còn một chú dê đen thì vui vẻ nhấm nháp những chiếc lá cây xanh mướt. Cả hai đều có được điều mình muốn nhờ biết nhường nhịn và hợp tác!
Con yêu của mẹ, câu chuyện về hai chú dê bướng bỉnh đã dạy cho chúng ta một bài học thật ý nghĩa đấy: Đôi khi, một chút nhường nhịn, một chút suy nghĩ cho người khác sẽ giúp chúng ta giải quyết được mọi khó khăn và cùng nhau đạt được mục tiêu một cách an toàn và vui vẻ. Khi biết hợp tác và chia sẻ, mọi việc sẽ trở nên thật dễ dàng phải không nào? Giờ thì bé yêu của mẹ hãy nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ thật đẹp nhé!