À ơi, con của mẹ, đêm đã khuya rồi. Con nhắm mắt lại, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện cổ tích thật buồn nhưng cũng thật đẹp về tình yêu thương nhé.
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven biển, tựa lưng vào dãy núi cao hùng vĩ, có một gia đình nhỏ sống rất hạnh phúc. Người chồng là một chàng trai mạnh mẽ, hiền lành, còn người vợ là một cô gái xinh đẹp, đảm đang, tên là Tô Thị. Họ có một đứa con trai bé bỏng, thông minh và lanh lợi như chim non.
Cuộc sống cứ thế trôi đi êm đềm như dòng suối nhỏ chảy qua kẽ đá. Thế rồi một ngày nọ, đất nước có việc lớn, người chồng phải tạm biệt vợ con, lên đường đi xa, theo tiếng gọi của non sông để bảo vệ bình yên cho mọi người. Trước khi đi, chàng ôm vợ con thật chặt, hứa sẽ sớm quay về khi công việc hoàn thành.
Nàng Tô Thị tiễn chồng ra tận bìa làng, nước mắt lưng tròng nhưng lòng vẫn vững tin. Nàng dặn dò chồng giữ gìn sức khỏe, rồi hứa sẽ ở nhà chờ đợi, chăm sóc con thơ và ngôi nhà nhỏ thật chu đáo.
Thế là, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, rồi năm này qua năm khác, người chồng vẫn bặt vô âm tín. Ban đầu, nàng Tô Thị vẫn tin tưởng, nàng bế con ra đứng trên một tảng đá cao ở mép núi, nhìn về phía xa xăm nơi chồng nàng đã đi. Nàng nghĩ bụng: "Chắc là chàng bận việc lắm nên chưa về được thôi."
Mỗi buổi chiều tà, khi ông mặt trời dần xuống biển, nhuộm hồng cả một góc trời, nàng lại bế con thơ ra đứng đó. Đứa bé lúc đầu còn bập bẹ gọi "cha", dần dần lớn lên, biết đi, biết chạy, rồi cũng theo mẹ ra đứng chờ. Hòn đá nàng đứng cứ thế quen thuộc với bước chân của mẹ con nàng, như một người bạn thầm lặng.
Thời gian như một dòng sông chảy mãi, không ngừng nghỉ. Nàng Tô Thị giờ đã không còn trẻ trung như xưa, tóc đã lấm tấm sợi bạc, làn da cũng sạm đi vì nắng gió. Đứa con thơ ngày nào nay đã lớn khôn, và nàng còn sinh thêm một đứa bé nữa, đứa con mà người cha chưa một lần được gặp mặt. Nàng vẫn kiên trì, vẫn ngày ngày bế con lớn, ẵm con nhỏ, đứng trên tảng đá ấy, đôi mắt vẫn hướng về phía chân trời xa thẳm, mong chờ một bóng hình quen thuộc.
Nàng chờ, chờ mãi, chờ đến khi cả thân hình nàng dường như đã hòa vào ngọn núi, hòa vào tảng đá. Tình yêu thương và nỗi nhớ da diết của nàng đã biến nàng thành một bức tượng đá sừng sững, ôm con trong lòng, vẫn mãi mãi hướng về phía biển khơi, về phía con đường mà người chồng đã đi. Dù nắng cháy hay mưa dông, bức tượng đá ấy vẫn đứng đó, như một minh chứng cho tấm lòng thủy chung son sắt.
Sau này, người dân địa phương gọi bức tượng đá ấy là "Hòn Vọng Phu", hay "Nàng Tô Thị bế con chờ chồng". Đó là câu chuyện về một tình yêu thật lớn lao, về lòng kiên nhẫn và sự thủy chung không gì lay chuyển được của người vợ hiền.
Con yêu của mẹ, câu chuyện Hòn Vọng Phu dạy chúng ta rằng tình yêu thương, lòng kiên nhẫn và sự thủy chung là những điều vô cùng quý giá. Dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, tình yêu thương chân thành sẽ luôn sưởi ấm trái tim. Bây giờ, con đã nghe xong chuyện rồi, hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngoan nhé, mẹ yêu con nhiều!