Ngụ ngôn & Bài học

Kiến và Châu chấu

22 lượt nghe

À ơi, bé ngủ ngon nha con yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe câu chuyện về một bạn Kiến chăm chỉ và một bạn Châu chấu ham chơi. Câu chuyện này sẽ đưa bé đến một thế giới đầy nắng vàng và những bài học nhỏ xinh xắn.

Ngày xửa ngày xưa, tại một cánh đồng xanh mướt, rộng lớn với ngàn hoa khoe sắc và những con suối róc rách, có hai người bạn nhỏ sống cạnh nhau. Một là bạn Kiến, nhỏ bé nhưng lúc nào cũng cần mẫn, siêng năng. Còn người kia là bạn Châu chấu, có bộ cánh xanh óng ánh, yêu đời và rất thích ca hát, nhảy múa.

Mùa hè đến, nắng vàng trải khắp nơi, ấm áp và dễ chịu vô cùng. Bạn Kiến thức dậy từ sáng sớm tinh mơ, cần cù đi khắp cánh đồng để tha từng hạt lúa, từng mẩu bánh vụn về tổ. Kiến biết rằng mùa đông lạnh giá sắp đến, và Kiến muốn chuẩn bị thật nhiều thức ăn để không phải lo đói rét.

Trong khi Kiến miệt mài làm việc, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, bạn Châu chấu thì lại rất ung dung. Châu chấu nhảy nhót trên những cọng cỏ mềm mại, thổi sáo líu lo, ca hát vang lừng cả cánh đồng. Thấy Kiến cứ lầm lũi làm việc, Châu chấu liền cất tiếng cười khúc khích và trêu chọc:

"Này bạn Kiến ơi, sao bạn cứ phải làm việc vất vả thế? Trời đang đẹp lắm mà, hãy ra đây cùng tôi ca hát, nhảy múa cho đời vui vẻ đi chứ! Mùa hè còn dài lắm, lo gì mà phải chuẩn bị sớm thế!"

Kiến chỉ mỉm cười hiền lành, lắc đầu nhẹ và trả lời: "Cảm ơn bạn Châu chấu nhé, nhưng tôi phải cố gắng thôi. Mùa đông lạnh lắm, sẽ chẳng có gì để ăn đâu. Phải chuẩn bị từ bây giờ thì mới đủ để sống qua mùa đông giá rét, bạn ạ."

Nhưng Châu chấu nào có bận tâm. Chú vẫn cứ miệt mài với những bản nhạc của mình, vẫn cứ nhảy múa quên trời đất. Hết mùa hè, rồi mùa thu se lạnh cũng đến, Kiến vẫn kiên trì tích trữ lương thực, còn Châu chấu thì vẫn rong chơi, vui vẻ mà chẳng hề lo nghĩ đến ngày mai.

Và rồi, cái gì đến cũng phải đến. Mùa đông lạnh buốt kéo về, tuyết trắng phủ kín cả cánh đồng. Cây cối trơ trụi, không còn một hạt lúa, một mẩu bánh nào. Gió bấc thổi ào ào, lạnh thấu xương. Kiến, nhờ đã chuẩn bị chu đáo, có một căn nhà ấm áp và đầy ắp thức ăn. Kiến sống yên bình qua mùa đông.

Còn Châu chấu đáng thương thì sao? Chú không còn gì để ăn, bụng đói cồn cào, người run cầm cập vì giá rét. Chú héo hon, tiều tụy và nhận ra mình đã sai lầm. Trong cơn tuyệt vọng, Châu chấu nhớ đến Kiến. Chú tập tễnh bước đi trong tuyết lạnh, đến gõ cửa nhà Kiến.

Kiến hiền lành mở cửa, nhìn Châu chấu tội nghiệp. Kiến không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng hỏi han và mời chú vào sưởi ấm bên bếp lửa hồng. Kiến còn chia sẻ một chút ít lương thực để Châu chấu qua cơn đói, kèm theo lời khuyên nhỏ: "Bạn thấy đó, mùa đông không chừa một ai. Phải biết lo xa và chuẩn bị cho tương lai thì mới có thể vượt qua khó khăn, bạn Châu chấu ạ."

Châu chấu vô cùng biết ơn Kiến. Từ đó về sau, Châu chấu đã hiểu ra bài học quý giá, không còn ham chơi lêu lổng nữa. Chú vẫn ca hát, nhưng chú cũng biết dành thời gian để làm việc và chuẩn bị cho những ngày sau này.

Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng phải biết chăm chỉ, siêng năng và biết lo xa, chuẩn bị cho tương lai thì mới có thể sống an lành và hạnh phúc. Đừng để đến lúc khó khăn mới bắt đầu hối tiếc nha con. Bây giờ thì nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ đẹp nhé, thiên thần nhỏ của mẹ!