Ngụ ngôn & Bài học

Kiến và chim bồ câu

33 lượt nghe

Bấm Play để nghe mẹ ru bé ngủ nhé

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng xanh mát, có một dòng suối nhỏ trong veo chảy róc rách suốt ngày đêm. Nơi đây là nhà của biết bao nhiêu loài vật đáng yêu. Trong số đó, có một chú kiến nhỏ xíu, cần mẫn và một chị bồ câu trắng muốt, dịu dàng.

Một buổi sáng nọ, trời nắng đẹp, chú kiến đang đi tìm thức ăn thì không may trượt chân rơi ùm xuống dòng suối. Nước suối chảy xiết quá, chú kiến nhỏ bé chới với, cố gắng bơi nhưng dòng nước cứ cuốn đi. Chú hoảng sợ lắm, kêu cứu thật khẽ nhưng không ai nghe thấy.

May mắn thay, chị bồ câu đang đậu trên cành cây gần đó, nhìn thấy cảnh tượng đáng thương. Chị ấy thấy chú kiến đang vật lộn với dòng nước, gần như kiệt sức. Không chần chừ một giây nào, chị bồ câu liền mổ một chiếc lá khô thật to, thả rơi ngay xuống gần chú kiến.

Chú kiến thấy chiếc lá như một chiếc thuyền cứu hộ. Với tất cả sức lực còn lại, chú bò lên được chiếc lá và chiếc lá cứ thế trôi dạt vào bờ. An toàn rồi, chú kiến ngẩng đầu nhìn lên, thấy chị bồ câu đang mỉm cười nhẹ nhàng trên cành cây. "Cảm ơn chị bồ câu nhiều lắm ạ!" chú kiến líu lo.

Thời gian cứ thế trôi đi, chú kiến và chị bồ câu vẫn sống vui vẻ trong khu rừng. Cho đến một ngày, một người thợ săn đi vào rừng. Người thợ săn này muốn bắt chim để mang về. Anh ta nhìn thấy chị bồ câu đang tung tăng bay lượn trên bầu trời trong xanh, không biết mình đang gặp nguy hiểm.

Người thợ săn nấp sau bụi cây, giương chiếc lưới lớn lên, chuẩn bị ném về phía chị bồ câu. Chị bồ câu vẫn vô tư hót líu lo, không hề hay biết rằng mình sắp bị bắt.

Đúng lúc đó, chú kiến nhỏ bé đang đi kiếm ăn gần đó. Chú nhìn thấy tất cả! Chú nhận ra người thợ săn đang định làm hại ân nhân của mình. Không nghĩ ngợi gì, chú kiến liền chạy thật nhanh đến chỗ người thợ săn, cắn nhẹ vào gót chân anh ta một cái.

Bất ngờ bị cắn, người thợ săn giật mình, hoảng hốt. Chiếc lưới trên tay anh ta rơi tõm xuống đất. Chị bồ câu nghe thấy tiếng động, nhìn xuống và nhận ra nguy hiểm.

"Cảm ơn chú kiến nhiều lắm!" chị bồ câu thốt lên trong lòng, rồi vội vàng vỗ cánh bay vút lên cao, thoát khỏi tầm với của người thợ săn một cách an toàn.

Từ đó về sau, chú kiến và chị bồ câu trở thành đôi bạn thân thiết, luôn giúp đỡ lẫn nhau. Cả khu rừng đều yêu quý tình bạn đẹp đẽ và nghĩa tình của họ.

Con yêu của mẹ, câu chuyện của chú kiến và chị bồ câu dạy chúng ta rằng: Khi mình giúp đỡ người khác lúc họ gặp khó khăn, thì đến một ngày nào đó, chính mình cũng sẽ nhận lại được sự giúp đỡ. Hãy luôn sống tử tế và yêu thương, con nhé! Giờ thì nhắm mắt lại và ngủ thật ngon đi nào, mẹ yêu con nhiều lắm!