Cổ tích Việt Nam

Lưỡi rìu vàng lưỡi rìu bạc

27 lượt nghe

Ngủ ngoan nhé bé yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể cho con nghe một câu chuyện thật hay về một chú tiều phu hiền lành và những chiếc rìu lấp lánh, lung linh nhé.

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm bên cạnh dòng sông trong vắt, có một chú tiều phu nghèo khổ nhưng rất chăm chỉ và thật thà. Hàng ngày, chú đều vào rừng sâu, đốn củi để kiếm sống. Chú chỉ có một cây rìu sắt cũ kỹ là tài sản quý giá nhất, giúp chú làm việc để nuôi bản thân và gia đình.

Một buổi sáng nọ, khi chú tiều phu đang đốn cây ven bờ sông, chú không may làm rơi cây rìu của mình xuống dòng nước xiết. "Ôi không! Rìu của ta!", chú kêu lên đầy tiếc nuối. Dòng sông sâu quá, nước chảy xiết quá, chú tiều phu chẳng thể nào lặn xuống để tìm lại cây rìu thân yêu của mình. Chú ngồi sụp xuống bờ sông, buồn bã và lo lắng, không biết làm sao để kiếm sống qua ngày nữa.

Đột nhiên, từ dưới làn nước xanh biếc, một ông tiên râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ xuất hiện. Ông tiên mỉm cười và hỏi chú tiều phu: "Này con, vì sao con lại buồn bã thế?"

Chú tiều phu kể lại câu chuyện làm mất rìu của mình. Ông tiên gật đầu thấu hiểu, rồi mỉm cười nhân hậu nói: "Đừng lo, để ta giúp con tìm lại." Nói rồi, ông tiên lặn ùm xuống dòng nước sâu thẳm.

Chỉ một lát sau, ông tiên nổi lên, tay cầm một chiếc rìu vàng óng ánh, lấp lánh dưới ánh mặt trời. "Có phải đây là rìu của con không?", ông tiên hỏi.

Chú tiều phu nhìn chiếc rìu vàng rực rỡ, dù nó đẹp đẽ vô cùng nhưng chú vẫn lắc đầu: "Dạ không phải đâu ạ. Rìu của con chỉ là rìu sắt cũ thôi, không phải là rìu vàng lộng lẫy thế này."

Ông tiên lại mỉm cười, rồi một lần nữa lặn xuống nước. Lần này, khi ông nổi lên, tay ông cầm một chiếc rìu bạc sáng loáng, lấp lánh như ánh trăng. "Vậy đây có phải rìu của con không?", ông hỏi.

Chú tiều phu lại nhìn, rồi lại lắc đầu lần nữa: "Dạ cũng không phải ạ. Chiếc rìu bạc này đẹp quá, nhưng nó không phải là của con. Rìu của con chỉ là một chiếc rìu sắt bình thường thôi ạ."

Ông tiên nhìn chú tiều phu với ánh mắt đầy trìu mến. Ông hiểu chú tiều phu là một người thật thà, không tham lam. Lần thứ ba, ông lại lặn xuống. Và khi ông nổi lên, trên tay ông là chiếc rìu sắt cũ kỹ, thân quen của chú tiều phu.

"Đây rồi! Đúng là rìu của con rồi ạ!", chú tiều phu reo lên vui sướng, mừng rỡ như bắt được vàng. Chú cảm ơn ông tiên rối rít.

Ông tiên hiền từ mỉm cười, rồi nói: "Con là một người thật thà, không tham lam. Vì sự trung thực của con, ta sẽ tặng con cả ba chiếc rìu này: rìu vàng, rìu bạc và cả chiếc rìu sắt của con nữa. Hãy dùng chúng để sống thật tốt nhé!"

Chú tiều phu vô cùng bất ngờ và hạnh phúc. Chú cúi đầu cảm ơn ông tiên rối rít, rồi ôm theo ba chiếc rìu quý giá trở về nhà. Từ đó, chú tiều phu sống một cuộc sống ấm no, sung túc hơn nhờ sự thật thà và chăm chỉ của mình. Chú vẫn luôn nhớ ơn ông tiên và bài học về lòng trung thực.

Con thấy không, bé yêu của mẹ? Câu chuyện nhỏ này dạy chúng ta rằng sự thật thà, lòng trung thực luôn được đền đáp xứng đáng. Đừng bao giờ nói dối hay tham lam những gì không thuộc về mình, vì điều tốt đẹp nhất sẽ đến với những ai sống thật tâm con nhé. Bây giờ thì nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ thật đẹp nha con.