Ngày xửa ngày xưa, ở một khu vườn xanh mát rượi, có một chú chim sẻ bé nhỏ nhưng rất nhanh nhẹn và thông minh. Chú chim sẻ có bộ lông màu nâu óng ả, đôi mắt đen láy và cái mỏ xinh xắn. Hằng ngày, chú tha hồ bay lượn trên những cành cây, líu lo hót những khúc ca vui tươi, tìm kiếm những hạt cơm rơi vãi và côn trùng nhỏ để ăn.
Bé con yêu quý của mẹ biết không, trong khu vườn ấy, còn có một chú Mèo tam thể rất to lớn và có vẻ hơi khó tính một chút. Chú Mèo thường nằm lim dim dưới gốc cây, thỉnh thoảng lại nheo mắt nhìn những chú chim đang bay lượn, mơ ước được một lần nếm thử món chim sẻ ngon lành. Nghe đến đây bé đừng sợ nhé, vì chú chim sẻ của chúng ta rất giỏi mà!
Một buổi sáng nọ, khi chim sẻ đang mải mê tìm kiếm mồi dưới gốc cây thì chú Mèo tam thể lẳng lặng bước đến, nheo mắt rình rập. Chú chim sẻ mải chơi quá, không hề hay biết có nguy hiểm đang đến gần. Thế là, "vụt" một cái, chú Mèo đã nhanh như chớp tóm gọn chú chim sẻ bé nhỏ vào trong móng vuốt của mình.
Chim sẻ hoảng sợ vô cùng, trái tim bé nhỏ đập thình thịch. Nhưng chú nhanh chóng trấn tĩnh lại. Chú biết rằng mình không thể dùng sức lực để thoát ra, vì chú Mèo quá lớn và khỏe. Thay vì la hét hay vùng vẫy vô ích, chú chim sẻ quyết định dùng sự thông minh và mưu trí của mình để thoát thân.
"Chào bác Mèo to lớn và đáng kính," chim sẻ cất tiếng nói nhỏ nhẹ nhưng rất rõ ràng. "Con biết bác bắt được con là để ăn thịt. Nhưng con có một thỉnh cầu nhỏ, không biết bác có đồng ý không ạ?"
Mèo tam thể ngạc nhiên nhìn chim sẻ. Chú chưa bao giờ thấy con mồi nào lại bình tĩnh và nói chuyện lịch sự như vậy. "Ngươi muốn gì?" Mèo gừ gừ hỏi, ánh mắt đầy tò mò.
"Dạ thưa bác," chim sẻ lễ phép đáp, "để tỏ lòng kính trọng với bác và cũng là để bữa ăn của bác thêm phần ý nghĩa, con xin được hát tặng bác một bài ca chúc mừng chiến thắng của bác. Sau đó, bác hãy nhắm mắt lại và thưởng thức bữa ăn thật ngon lành nhé!"
Mèo tam thể nghe vậy thì khoái chí lắm. Chú Mèo vốn rất thích được khen ngợi và nghĩ rằng mình thật oai phong khi con mồi còn biết kính nể. "Ồ, được thôi! Ngươi cứ hát đi," Mèo nói, đoạn hơi nới lỏng móng vuốt để chim sẻ có thể cất tiếng hót.
Chim sẻ bắt đầu cất tiếng hót líu lo, một khúc ca thật vui tươi và trong trẻo, như muốn gửi gắm tất cả niềm vui sống của mình vào đó. Mèo ta thích thú, lắc lư cái đầu, mắt lim dim thưởng thức. Rồi khi chim sẻ vừa dứt lời, chú chim lại nhắc khéo: "Bây giờ bác Mèo hãy nhắm mắt lại để tận hưởng bữa ăn thật trọn vẹn ạ!"
Không chần chừ, Mèo tam thể liền nhắm chặt mắt lại, há miệng chờ đợi bữa ăn ngon lành. Ngay lập tức, chú chim sẻ nhanh như cắt, vỗ cánh thoát ra khỏi móng vuốt của Mèo, bay vút lên cao, đậu an toàn trên một cành cây. Chú Mèo mở mắt ra thì đã chẳng thấy chim sẻ đâu nữa rồi, chỉ còn lại sự ngơ ngác và tiếc nuối mà thôi!
Chú chim sẻ sau đó vẫn vui vẻ sống trong khu vườn, nhưng từ đó chú luôn cảnh giác hơn. Còn chú Mèo tam thể thì rút ra được một bài học rằng không nên quá tự mãn và chủ quan trước bất kỳ điều gì, đặc biệt là với những con vật bé nhỏ nhưng thông minh.
Con yêu của mẹ thấy không, câu chuyện về chú chim sẻ thông minh dạy chúng ta rằng, dù bé nhỏ hay yếu thế, nhưng nếu chúng ta biết giữ bình tĩnh, suy nghĩ thật nhanh trí và khéo léo, chúng ta có thể vượt qua mọi khó khăn đấy. Giống như chim sẻ đã dùng trí tuệ của mình để thoát hiểm vậy. Giờ thì bé con của mẹ hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngoan nhé! Mẹ yêu con rất nhiều!