Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi nhà nhỏ xinh xắn bên rìa khu rừng xanh mướt, có một người mẹ hiền từ sống cùng hai cô con gái đáng yêu của mình. Cô chị tên là Bạch Tuyết, tính tình dịu dàng, trầm lặng như một bông tuyết trắng muốt, thích ở nhà dệt vải, đọc sách. Cô em tên là Hồng Hoa, lanh lợi, hoạt bát như một đóa hồng rực rỡ, thích chạy nhảy, ca hát ngoài vườn. Hai chị em yêu thương, sẻ chia mọi điều và sống một cuộc đời bình yên, hạnh phúc.
Một buổi tối mùa đông lạnh giá, tuyết rơi trắng xóa khắp nơi, bỗng có tiếng gõ cửa cộc cộc. Người mẹ hơi e ngại, nhưng Bạch Tuyết và Hồng Hoa lại tò mò chạy ra mở. Trước cửa là một chú gấu to lớn, bộ lông màu nâu sẫm, đôi mắt hiền từ nhìn vào. Chú gấu nhẹ nhàng nói: "Xin chào gia đình nhỏ. Ta là một chú gấu hiền lành, chỉ muốn xin vào sưởi ấm một lát vì đêm nay trời lạnh quá."
Người mẹ thấy chú gấu không hề đáng sợ, liền vui vẻ mời vào. Bạch Tuyết và Hồng Hoa còn chạy lại ôm lấy bộ lông mềm mại của gấu. Chú gấu nằm sưởi ấm cạnh lò sưởi, cả đêm đó không ngừng chơi đùa vui vẻ với hai chị em, kể cho các bé nghe về những chuyến đi trong rừng và những điều kỳ thú của thiên nhiên. Từ đó, mỗi tối mùa đông, chú gấu đều đến thăm, mang lại tiếng cười và niềm vui cho ngôi nhà nhỏ.
Khi mùa xuân ấm áp trở về, những bông hoa đầu tiên bắt đầu nở rộ, chú gấu buồn bã nói lời tạm biệt. "Ta phải đi vào rừng sâu. Các con nhớ cẩn thận với một ông lùn tinh quái, ông ấy rất hay gây rắc rối đấy!" Rồi chú gấu quay lưng bước đi, ẩn vào giữa những hàng cây xanh mướt.
Một ngày nọ, Bạch Tuyết và Hồng Hoa đi dạo trong rừng hái hoa, bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu. Hai chị em chạy tới thì thấy một ông lùn râu dài trắng xóa đang bị bộ râu mắc kẹt vào một thân cây đổ. Ông ta làu bàu, cau có nhưng không thể thoát ra được. Bạch Tuyết và Hồng Hoa không ngần ngại, kiên nhẫn gỡ từng sợi râu một cách nhẹ nhàng. Khi được giải thoát, ông lùn không hề cảm ơn, còn trách móc các cô bé rồi biến mất.
Vài hôm sau, hai chị em lại gặp ông lùn. Lần này, ông ta đang cố gắng kéo một túi vàng nặng nhưng bị vấp ngã. Túi vàng lăn lông lốc xuống dốc. Bạch Tuyết và Hồng Hoa vội vàng giúp ông nhặt lại những đồng tiền vàng lấp lánh và mang túi trả lại. Ông lùn vẫn không cảm ơn, chỉ hừ một tiếng rồi ôm túi vàng đi mất.
Lần thứ ba, ông lùn lại gặp rắc rối khi cố gắng mang vác một tảng đá quý lớn và bị kẹt dưới đó. Các cô bé một lần nữa nhanh chóng chạy đến, dùng hết sức mình để đẩy tảng đá ra. Vừa lúc đó, chú gấu to lớn bỗng xuất hiện. Ông lùn nhìn thấy gấu thì hoảng sợ, định chạy trốn nhưng bị gấu chặn lại.
Trong khoảnh khắc kỳ diệu, chú gấu bỗng biến hóa. Bộ lông nâu sẫm tan biến, thay vào đó là một chàng hoàng tử khôi ngô, tuấn tú. Chàng hoàng tử mỉm cười giải thích: "Ta là một hoàng tử bị ông lùn này hóa phép thành gấu. Nhờ lòng tốt và sự giúp đỡ của các con, phép thuật đã được hóa giải."
Ông lùn gian xảo không còn có thể gây rắc rối cho ai nữa. Hoàng tử mang theo Bạch Tuyết trở về vương quốc của mình và cưới nàng làm vợ. Hồng Hoa sau này cũng tìm được tình yêu và hạnh phúc. Cả gia đình nhỏ, giờ đây lớn hơn một chút, sống bên nhau với niềm vui và tiếng cười mãi mãi về sau.
Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng lòng tốt, sự giúp đỡ và tình yêu thương chân thành luôn là phép màu đẹp nhất. Dù gặp khó khăn hay những người không tốt bụng, chúng ta hãy cứ lan tỏa sự tử tế của mình nhé. Và con biết không, những điều tốt đẹp rồi sẽ đến với những trái tim nhân ái. Giờ thì, hãy nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ thật ngon, bé yêu của mẹ!