Bé con của mẹ ơi, tối nay mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện thật nhẹ nhàng, êm ái nhé. Câu chuyện về một nàng công chúa xinh đẹp nhưng có lúc lại cảm thấy hơi "bơ vơ" một chút xíu thôi. Con nằm ngoan nhé...
Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi diệu kỳ, có một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ, với những ngọn tháp cao vút chạm tới mây xanh và những khu vườn thơm ngát muôn loài hoa. Trong tòa lâu đài ấy, có một nàng công chúa tên là Luna, xinh đẹp như ánh trăng rằm, với mái tóc vàng óng ả và đôi mắt trong veo như giọt sương mai.
Công chúa Luna có tất cả mọi thứ mà một cô bé có thể mơ ước: những bộ váy lụa là thêu kim tuyến lấp lánh, những món đồ chơi tinh xảo từ khắp nơi trên thế giới, và một căn phòng ngủ rộng lớn với chiếc giường êm ái như một đám mây. Thế nhưng, dù sống trong nhung lụa, nàng Luna vẫn thường cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự "bơ vơ" nho nhỏ trong trái tim mình.
Vua cha và Hoàng hậu rất mực yêu thương Luna, nhưng ngài và hoàng hậu bận rộn với việc triều chính, cai quản đất nước rộng lớn. Những người hầu, thị vệ thì luôn cung kính nhưng không thể là bạn thân để chơi đùa. Luna thường đứng bên cửa sổ phòng mình, ngắm nhìn những chú chim nhỏ hót líu lo, ngắm nhìn những đám mây trắng bồng bềnh trôi, và đặc biệt là ngắm nhìn những đứa trẻ ở ngôi làng bên dưới lâu đài, chúng nô đùa vui vẻ bên nhau, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một góc trời.
Một ngày nọ, Luna không thể kìm nén được mong muốn của mình nữa. Nàng thỏ thẻ với bà bảo mẫu già hiền hậu: "Bà ơi, con ước gì con có thể ra ngoài kia, được chơi đùa cùng những bạn nhỏ ở làng. Con thấy chúng thật hạnh phúc khi có nhau."
Bà bảo mẫu mỉm cười hiền từ. Bà hiểu nỗi lòng của công chúa. Với sự đồng ý của nhà vua, công chúa Luna được phép ra ngoài. Nàng không mặc những bộ váy lộng lẫy nữa, mà khoác lên mình một bộ váy áo giản dị, xinh xắn như một cô bé thôn nữ bình thường. Cùng với bà bảo mẫu, nàng đi bộ đến khu đất trống nơi những đứa trẻ vẫn thường tụ tập.
Lúc đầu, những đứa trẻ có vẻ hơi rụt rè khi thấy một cô bé lạ mặt. Nhưng Luna rất dịu dàng. Nàng cúi xuống nhặt một bông hoa dại nhỏ xinh xắn và đưa tặng cho một cô bé đang đứng gần đó. "Chào bạn, mình là Luna. Mình có thể chơi cùng các bạn không?"
Ánh mắt ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng biến mất. Bọn trẻ cười toe toét và rủ Luna tham gia trò chơi trốn tìm, rồi đến trò ô ăn quan, rồi cùng nhau hái những bông hoa dại kết thành vòng đội đầu. Luna chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ đến thế. Nàng cười khúc khích, chạy nhảy tung tăng, quên hết mình là một nàng công chúa quyền quý.
Khi buổi chiều tà, Luna trở về lâu đài, lòng nàng tràn ngập niềm hạnh phúc. Nàng không còn cảm thấy "bơ vơ" nữa. Nàng đã tìm thấy những người bạn thực sự, những người yêu quý nàng không phải vì nàng là công chúa, mà vì nàng là Luna, một cô bé dịu dàng và thân thiện. Từ đó về sau, Luna thường xuyên ra ngoài chơi với các bạn nhỏ, và nàng biết rằng, hạnh phúc lớn nhất không phải ở những món đồ quý giá, mà ở những tình bạn chân thành.
Bé con của mẹ ơi, câu chuyện của nàng công chúa Luna dạy chúng ta rằng, dù chúng ta có nhiều thứ đến mấy, thì tình yêu thương và những tình bạn đẹp mới là điều quý giá nhất, mang lại hạnh phúc thật sự cho trái tim mình. Con yêu của mẹ hãy luôn biết trân trọng những người bạn, những người thân yêu xung quanh mình nhé. Giờ thì ngủ ngon nhé, bé yêu của mẹ!