Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé xinh đẹp, có một cô gái tên là Belle. Belle hiền lành, thông minh và rất yêu sách. Cô không ham những chiếc váy lụa hay châu báu như hai người chị của mình, mà chỉ thích được đọc sách, tìm hiểu những điều hay trong cuộc sống. Cô bé có một người cha rất mực yêu thương mình.
Một ngày nọ, cha của Belle lên đường đi xa để buôn bán. Trước khi đi, ông hỏi các con muốn quà gì. Hai chị gái xin trang sức lụa là, còn Belle chỉ ước một bông hồng xinh đẹp nhất. Trên đường về, ông không may lạc vào một khu rừng rậm rịt và tìm thấy một tòa lâu đài cổ kính, tráng lệ. Ông bước vào và thấy rất nhiều đồ ăn ngon, nhưng không thấy bóng dáng ai. Khi ra về, chợt nhớ lời Belle, ông hái một bông hồng đỏ thắm trong khu vườn lâu đài.
Bỗng nhiên, một con Quái vật to lớn, đáng sợ xuất hiện! Quái vật gầm lên, nói rằng ông đã ăn uống trong nhà mình mà không cảm ơn, lại còn dám hái bông hoa quý giá của mình. Để chuộc lỗi, Quái vật yêu cầu ông phải đưa một trong những cô con gái của mình đến ở cùng nó để làm bạn. Người cha tội nghiệp về nhà, lòng đầy lo lắng và buồn bã kể lại mọi chuyện cho các con nghe.
Belle nghe xong, thấy cha mình tiều tụy vì buồn bã và lo sợ, cô liền dũng cảm xin được đi thay cha. Dù cha cố gắng ngăn cản, Belle vẫn kiên quyết để bảo vệ cha mình. Cô bé tạm biệt cha và đến tòa lâu đài của Quái vật. Lúc đầu, Belle rất sợ hãi trước hình dáng gớm ghiếc của Quái vật, nhưng Quái vật đã đối xử với cô rất dịu dàng và lịch sự. Nó không hề giam cầm cô, mà cho cô ở trong căn phòng đẹp nhất, cho cô đọc những cuốn sách cô yêu thích, và mỗi tối đều trò chuyện cùng cô một cách chân thành.
Dần dần, Belle nhận ra Quái vật không đáng sợ như vẻ ngoài của nó. Dù vẻ ngoài xấu xí, nhưng Quái vật có một trái tim nhân hậu, lịch thiệp và luôn quan tâm đến Belle. Belle cảm thấy bớt cô đơn hơn, cô còn được làm quen với những vật dụng biết nói trong lâu đài, những người bạn nhỏ dễ thương. Tuy vậy, Belle vẫn rất nhớ cha và muốn về thăm nhà. Nhận thấy Belle buồn rầu, Quái vật đã cho phép cô về thăm gia đình trong một tuần, nhưng phải hứa sẽ quay lại.
Belle về nhà, cha cô mừng rỡ khôn xiết. Nhưng sau vài ngày, cô bé bắt đầu nhớ Quái vật và lo lắng cho nó. Belle quay trở lại lâu đài và thấy Quái vật đang nằm thoi thóp trong vườn hoa hồng, buồn bã vì nghĩ rằng Belle sẽ không quay lại. Belle đau lòng ôm lấy Quái vật và nói: "Ta yêu chàng! Xin chàng đừng bỏ ta!". Ngay lập tức, một phép màu xảy ra, Quái vật biến thành một chàng hoàng tử khôi ngô tuấn tú. Chàng hoàng tử kể rằng mình bị một phù thủy độc ác nguyền rủa, chỉ khi nào có người yêu thương chàng thật lòng dù chàng mang hình hài Quái vật thì lời nguyền mới hóa giải.
Và thế là, chàng hoàng tử và Belle đã sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi trong tòa lâu đài tráng lệ. Câu chuyện cho chúng ta thấy rằng, vẻ đẹp thật sự không nằm ở vẻ bề ngoài lộng lẫy, mà nằm ở tấm lòng nhân ái, sự tử tế và lòng dũng cảm của mỗi người. Hãy nhìn sâu vào trái tim, bé con nhé.
Con yêu, bài học của câu chuyện này là vẻ đẹp bên trong, lòng tốt và sự tử tế mới là điều quan trọng nhất. Một trái tim nhân hậu sẽ luôn tỏa sáng hơn mọi vẻ đẹp bên ngoài. Bây giờ thì nhắm mắt lại và ngủ thật ngon nhé, mẹ yêu con!