Cổ tích Việt Nam

Người thợ săn và con cọp

23 lượt nghe

À ơi, con của mẹ... Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện thật hay về lòng tốt bụng và tình bạn đặc biệt trong rừng sâu nhé.

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven rừng, có một bác thợ săn tên là Ba. Bác Ba không giống những người thợ săn khác, bác luôn yêu thương và tôn trọng mọi loài vật. Bác chỉ đi săn khi thật cần thiết, và lúc nào cũng đối xử nhẹ nhàng với muông thú.

Một buổi chiều nọ, khi bác Ba đang đi sâu vào rừng tìm cây thuốc, bác nghe thấy tiếng kêu yếu ớt. Lại gần, bác thấy một chú cọp con nhỏ xíu, lông vàng vằn đen xinh xắn, đang bị mắc kẹt chân vào gốc cây đổ và khóc vì đau.

Dù biết cọp lớn có thể hung dữ, lòng bác Ba trào dâng thương xót khi nhìn chú cọp bé bỏng đáng thương này. Bác nhẹ nhàng gỡ cái chân bị kẹt của chú ra, lấy nước mát từ bi đông cho chú uống và cho chú ăn chút bánh mang theo.

Sau khi được bác Ba chăm sóc, chú cọp con dần khỏe lại, dụi đầu vào tay bác như muốn cảm ơn. Bác Ba mỉm cười, xoa đầu chú rồi đưa chú đến một hang đá an toàn, đợi mẹ chú về đón. Bác biết rằng không nên giữ chú lại, vì mẹ chú sẽ rất lo lắng.

Không lâu sau, từ xa, một bóng dáng lớn vằn vện xuất hiện. Đó chính là cọp mẹ! Cọp mẹ nhìn thấy chú cọp con đang vui vẻ chơi đùa bên hang, và ánh mắt cọp mẹ dừng lại ở bác Ba. Có lẽ, cọp mẹ đã hiểu được lòng tốt của bác Ba.

Thời gian trôi qua, bác Ba ngày một già yếu hơn. Đôi chân không còn nhanh nhẹn, đôi mắt không còn tinh tường như xưa. Một lần nọ, trên đường về nhà sau khi thu hoạch mật ong, trời bỗng đổ cơn mưa lớn, sấm chớp đùng đùng, làm bác Ba bị lạc giữa rừng sâu, tối tăm và lạnh lẽo.

Bác Ba cố gắng tìm đường nhưng mọi ngả đều như nhau, cảm thấy thật tuyệt vọng và mệt mỏi. Bỗng nhiên, từ trong bóng tối, một bóng dáng to lớn, vằn vện xuất hiện. Bác Ba giật mình, nhưng khi nhìn kỹ, đó là một con cọp với ánh mắt thật hiền lành, không hề hung dữ như bác từng nghe kể.

Con cọp nhẹ nhàng tiến lại gần, dùng mũi dụi vào tay bác Ba, rồi quay lưng lại, chậm rãi đi trước như muốn dẫn đường. Dưới ánh chớp nhá nhem, bác Ba nhận ra đó chính là chú cọp con ngày xưa mà bác đã cứu giúp!

Con cọp dẫn bác Ba đi qua bao nhiêu lối mòn, qua những bụi cây rậm rạp, cuối cùng cũng đưa bác về đến bìa rừng, nơi có con đường quen thuộc về nhà. Trước khi biến mất vào bóng đêm, con cọp quay lại nhìn bác Ba một lần nữa, đôi mắt lấp lánh như một lời cảm ơn.

Bác Ba về đến nhà an toàn, lòng tràn ngập xúc động và biết ơn. Bác hiểu rằng, dù là loài vật hoang dã, cọp cũng có tấm lòng và biết ơn những ai đã đối xử tốt với mình.

Con yêu à, câu chuyện này dạy chúng ta rằng, lòng tốt và sự tử tế là hạt giống tuyệt vời nhất. Khi con gieo hạt mầm yêu thương, chắc chắn con sẽ nhận lại được những điều tốt đẹp. Giờ thì, bé ngoan của mẹ hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngon nhé. Mẹ yêu con rất nhiều!