Ngày xửa ngày xưa, ở thị trấn Hamelin nhỏ xinh, bên dòng sông Weser hiền hòa, mọi người sống yên bình. Những mái nhà đỏ tươi và tiếng cười trẻ thơ vang vọng khắp nơi.
Thế nhưng, một ngày nọ, một điều kỳ lạ và phiền phức đã xảy ra. Hàng đàn chuột to lớn, đen nhẻm ùn ùn kéo đến, tràn ngập khắp mọi ngóc ngách của thị trấn. Chúng chạy nhảy trong nhà bếp, gặm nhấm thức ăn, làm hỏng mọi thứ. Hamelin xinh đẹp bỗng trở nên thật lộn xộn và phiền toái vì lũ chuột nghịch ngợm này.
Người dân đã tìm mọi cách xua đuổi chúng đi nhưng vô ích. Cả ngài thị trưởng và các vị quan lớn cũng bó tay. Ai nấy đều thở dài, lo lắng vô cùng, không biết làm sao để thoát khỏi tình cảnh này.
Giữa lúc mọi người tuyệt vọng nhất, bỗng một người đàn ông lạ mặt xuất hiện. Anh ta mặc bộ quần áo nhiều màu sắc rực rỡ, trên tay cầm một cây sáo trúc nhỏ. Anh đến gặp ngài thị trưởng và nói rằng mình có thể giúp thị trấn thoát khỏi lũ chuột, đổi lại là một khoản tiền công xứng đáng.
Ngài thị trưởng mừng rỡ khôn xiết, hứa sẽ trả cho anh một khoản tiền lớn. Ông nói, chỉ cần lũ chuột biến mất, cả thị trấn sẽ biết ơn anh mãi mãi.
Người thổi sáo mỉm cười, rồi anh ta bước ra quảng trường, đưa cây sáo lên môi và bắt đầu thổi. Tiếng sáo trong trẻo, du dương như một làn gió mát lành. Điều kỳ diệu đã xảy ra! Ngay khi tiếng sáo cất lên, hàng ngàn con chuột từ mọi ngóc ngách bò ra, chúng không chạy loạn xạ nữa mà cứ thế lẳng lặng đi theo tiếng sáo.
Anh thổi sáo cứ thế dẫn lũ chuột về phía dòng sông Weser. Lũ chuột cứ răm rắp theo sau, như bị một phép thuật vô hình nào đó dẫn dắt, chúng ùn ùn lao xuống dòng nước mát lành rồi cứ thế biến mất, không còn một con nào quay trở lại nữa. Cả thị trấn Hamelin bỗng chốc sạch bong. Mọi người reo hò vui mừng khôn xiết!
Khi mọi chuyện đã xong xuôi, người thổi sáo trở lại để nhận tiền công như đã hứa. Nhưng thật đáng buồn thay, ngài thị trưởng lại đổi ý. Ông ta nghĩ rằng lũ chuột đã biến mất rồi, không cần phải trả nhiều tiền như đã hứa nữa. Ông ta chỉ đưa cho người thổi sáo một số tiền rất nhỏ.
Người thổi sáo nghe vậy thì rất buồn và thất vọng. Anh nhẹ nhàng nhắc nhở ngài thị trưởng về lời hứa, nhưng ngài thị trưởng vẫn không chịu nghe. Anh biết, những lời hứa cần phải được giữ gìn, và sự thật thà là điều quan trọng nhất.
Với ánh mắt thoáng buồn, người thổi sáo không nói gì thêm, anh lặng lẽ quay lưng bước đi. Một lúc sau, anh lại xuất hiện, lần này anh đi qua từng con phố nhỏ, thổi lên một khúc sáo mới. Âm điệu lần này lại thật khác, nó du dương và kỳ ảo hơn, như gọi mời, vẫy gọi.
Và một lần nữa, điều kỳ diệu lại xảy ra. Lần này không phải lũ chuột, mà là tất cả những đứa trẻ đáng yêu của thị trấn Hamelin, từ những em bé chập chững biết đi cho đến những anh chị lớn hơn, tất cả đều bỏ dở trò chơi, chạy ùa ra đường. Với ánh mắt thơ ngây đầy niềm vui, chúng cứ thế nối đuôi nhau đi theo tiếng sáo thần kỳ của anh.
Người thổi sáo cứ thế dẫn dắt các em đi xa dần, qua những con đường mòn, qua những cánh đồng xanh mướt, cho đến khi họ biến mất sau một ngọn núi cao. Như thể đi vào một thế giới diệu kỳ nào đó, nơi chỉ có tiếng cười và những trò chơi bất tận. Từ đó về sau, không ai còn nhìn thấy những đứa trẻ đáng yêu của Hamelin nữa. Cả thị trấn chìm trong sự im lặng và nỗi buồn vô hạn, vì đã đánh mất những đứa con thân yêu của mình, chỉ vì một lời hứa không được giữ.
Con yêu của mẹ, câu chuyện Người thổi sáo thành Hamelin dạy chúng ta rằng, lời hứa là một điều vô cùng quý giá, và chúng ta phải luôn giữ lời hứa của mình. Sự thật thà và lòng tốt bụng sẽ mang lại niềm vui, còn nếu không giữ lời hứa, chúng ta có thể đánh mất đi những điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Bé con của mẹ đã hiểu rồi đúng không nào? Hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngon nhé, bé yêu của mẹ. Mẹ chúc con có những giấc mơ thật đẹp!