Ngụ ngôn & Bài học

Rùa và Thỏ

34 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện thật hay về hai người bạn đặc biệt nhé! Đó là câu chuyện về bác Rùa hiền lành và bạn Thỏ nhanh nhẹn.

Bạn Thỏ thì nổi tiếng khắp khu rừng bởi đôi chân thoăn thoắt, chạy nhanh như gió. Thỏ rất tự hào về tốc độ của mình. Ngược lại, bác Rùa rất điềm tĩnh, bước đi chậm rãi nhưng đều đặn, không bao giờ vội vàng.

Một hôm, Thỏ con thấy bác Rùa đi qua, liền cười và nói: "Bác Rùa ơi, bác đi chậm quá! Hay chúng ta thử thi chạy xem sao bác nhỉ? Con chắc chắn sẽ thắng!" Các bạn động vật khác đều nghĩ Thỏ con sẽ thắng dễ dàng vì Rùa thì quá chậm chạp, nhưng bác Rùa vẫn điềm tĩnh gật đầu đồng ý. Thế là một cuộc thi chạy đã được mọi người háo hức tổ chức.

Khi hiệu lệnh bắt đầu, Thỏ con phóng đi vút một cái, biến mất sau những hàng cây xanh mướt. Thỏ chạy nhanh đến nỗi các bạn khác còn chưa kịp chớp mắt nữa đấy con. Còn bác Rùa thì sao nhỉ? Bác ấy vẫn từ từ nhấc từng chân một, bước đi những bước đều đặn và vững chắc, cứ thế tiến về phía trước.

Thỏ con chạy được một đoạn khá xa, quay đầu nhìn lại không thấy bác Rùa đâu cả. Thỏ nghĩ bụng: "Chắc bác Rùa còn xa lắm! Mình cứ thong thả nghỉ ngơi một lát rồi chạy tiếp cũng không muộn." Thế là Thỏ con tìm một gốc cây mát rượi, ngả lưng xuống đó và lim dim đôi mắt. Cơn gió thổi hiu hiu, tiếng chim hót líu lo, và thế là Thỏ con đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Trong khi Thỏ con đang say giấc nồng, mơ những giấc mơ đẹp, bác Rùa vẫn kiên trì bò từng bước, từng bước một. Bác Rùa không hề dừng lại, không hề nản lòng, cứ thế tiến về phía trước. Dù chậm nhưng bác ấy không bao giờ bỏ cuộc, cứ miệt mài với chặng đường của mình.

Khi bác Rùa gần đến đích, các bạn động vật đang chờ ở vạch đích bỗng reo hò thật lớn. Tiếng reo hò làm Thỏ con giật mình tỉnh giấc. Thỏ mở choàng mắt, nhìn về phía vạch đích... ôi không! Bác Rùa đã ở ngay đó rồi! Thỏ con hoảng hốt vội vàng chạy hết tốc lực, phóng như bay về phía trước. Nhưng đã quá muộn rồi bé con ạ. Bác Rùa đã chậm rãi vượt qua vạch đích trước một chút xíu, trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, và cả của chính Thỏ con nữa.

Thế là bác Rùa đã chiến thắng cuộc đua! Bác Rùa mỉm cười hiền từ, còn Thỏ con thì rất ngạc nhiên, nhưng sau đó Thỏ đã hiểu ra một điều quan trọng. Thỏ con đã học được rằng không nên kiêu ngạo, và dù chậm chạp nhưng nếu kiên trì, không ngừng nghỉ, chúng ta vẫn có thể đạt được mục tiêu của mình.

Bé con của mẹ thấy không? Câu chuyện này dạy chúng ta rằng đừng bao giờ coi thường người khác, và sự kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ sẽ luôn mang lại thành quả xứng đáng. Dù con làm gì, hãy cứ cố gắng hết sức mình, đừng bỏ cuộc nhé! Bây giờ thì nhắm mắt lại nào, ngủ thật ngoan nhé bé yêu của mẹ.