Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng đất Việt xinh đẹp, có vị vua Hùng Vương thứ mười tám rất mực tài giỏi và yêu thương dân chúng. Vua có một người con gái duy nhất tên là Mị Nương, nàng đẹp tuyệt trần, nết na thùy mị, hiền lành như đóa hoa ban rừng nở vào mùa xuân, ai ai cũng yêu mến.
Khi Mị Nương đến tuổi cập kê, tin tức về vẻ đẹp và sự dịu dàng của nàng lan truyền khắp nơi. Biết bao nhiêu chàng trai, từ các hoàng tử láng giềng đến những dũng sĩ tài ba, đều tìm đến xin được cưới Mị Nương. Vua Hùng rất yêu thương con gái, muốn chọn cho nàng một người chồng thật xứng đáng, nhưng có quá nhiều người tài giỏi, khiến nhà vua không biết nên chọn ai.
Trong số các chàng trai đến cầu hôn, có hai người đặc biệt xuất chúng. Một người là Sơn Tinh, vị thần cai quản núi non hùng vĩ, mang theo hơi thở của rừng xanh, của những đỉnh núi cao vời vợi. Người còn lại là Thủy Tinh, vị thần cai quản biển cả bao la, với vẻ bí ẩn, lung linh của đại dương sâu thẳm.
Vua Hùng nghĩ ra một cách để chọn rể. Ngài phán rằng: "Ai mang đến những sính lễ độc đáo nhất vào sáng sớm hôm sau, gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, người đó sẽ được đón Mị Nương về làm vợ!" Đó là những món lễ vật thật đặc biệt và quý hiếm mà chỉ người có phép thuật tài giỏi mới có thể tìm được.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng trên đỉnh núi, Sơn Tinh đã đến. Chàng mang theo đầy đủ tất cả những lễ vật mà nhà vua yêu cầu: những con voi với ngà dài cong vút, những chú gà với cựa dài đặc biệt, và những chú ngựa hồng mao đỏ rực rỡ như lửa. Vua Hùng rất vui mừng và khen ngợi Sơn Tinh, sau đó cho phép chàng đón Mị Nương về làm vợ.
Sơn Tinh cùng Mị Nương hạnh phúc rạng rỡ, nắm tay nhau bước về phía những dãy núi cao xanh. Không lâu sau đó, Thủy Tinh mới đến. Khi biết Mị Nương đã theo Sơn Tinh, lòng Thủy Tinh tràn đầy ghen tị và tức giận. Ông không chấp nhận việc mình đã thua cuộc.
Thủy Tinh liền hô mưa gọi gió, làm cho mây đen kéo đến ùn ùn, nước biển mênh mông dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm cả những cánh đồng xanh tươi và những ngôi nhà nhỏ xinh. Ông muốn dùng sức mạnh của mình để cướp Mị Nương về. Nước dâng cao đến đâu, Sơn Tinh không hề nao núng, ông dùng phép thần thông của mình, bốc từng quả đồi, từng dãy núi, đắp thành bức tường vững chãi, cao vút lên tận trời xanh, bảo vệ Mị Nương và dân làng.
Cứ thế, nước dâng lên bao nhiêu, núi lại cao lên bấy nhiêu. Cuộc đối đầu giữa Sơn Tinh và Thủy Tinh diễn ra rất gay cấn. Thủy Tinh dâng nước cao mãi, Sơn Tinh lại nâng núi cao hơn. Cuối cùng, Thủy Tinh đuối sức, đành phải lui về lòng biển sâu thẳm. Nhưng mỗi năm, khi mùa mưa đến, Thủy Tinh vẫn nhớ mối tình xưa, lại dâng nước lên để trêu ghẹo Sơn Tinh. Và Sơn Tinh lại kiên cường đứng vững, bảo vệ sự bình yên cho muôn dân, biến những cơn lũ dữ thành những dòng suối hiền hòa chảy quanh núi.
Bé con của mẹ ơi, câu chuyện Sơn Tinh Thủy Tinh dạy chúng ta rằng, trong cuộc sống, chúng ta sẽ gặp những thử thách lớn, nhưng nếu chúng ta biết yêu thương, kiên trì và dùng hết sức mình để bảo vệ những điều tốt đẹp, chúng ta sẽ luôn vượt qua được tất cả. Như Sơn Tinh đã kiên cường bảo vệ Mị Nương và dân làng vậy. Bây giờ, bé hãy ngủ thật ngoan nhé, mẹ yêu con nhiều!