Cổ tích Việt Nam

Sự tích Bông hoa cúc trắng

28 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé nằm nép mình bên sườn đồi xanh mướt, có một cô bé tên là Cúc. Cúc có một trái tim nhân hậu, đôi mắt trong veo như giọt sương mai, và một tình yêu thương bao la dành cho mẹ hiền của mình.

Mẹ của Cúc không may bị ốm nặng. Ngày qua ngày, mẹ càng yếu đi, gương mặt xanh xao khiến Cúc lo lắng vô cùng. Cô bé không muốn mẹ rời xa mình chút nào. Cúc đã chạy khắp nơi, hỏi han mọi người, mong tìm được một vị thuốc thần kỳ nào đó để chữa bệnh cho mẹ.

Một hôm, khi Cúc đang đi tìm thuốc trên con đường mòn heo hút, cô bé gặp một ông cụ râu tóc bạc phơ. Ông cụ có vẻ mặt hiền từ, đôi mắt trìu mến. Thấy Cúc bé nhỏ mà cứ rưng rưng nước mắt, ông cụ hỏi: "Cháu bé ơi, vì sao cháu lại buồn bã thế?"

Cúc nghẹn ngào kể cho ông nghe về người mẹ đang ốm yếu của mình. Ông cụ lắng nghe rồi xoa đầu Cúc, nói bằng giọng ấm áp: "Cháu hãy đi về phía ngọn núi xa kia, tìm một bông hoa màu trắng. Mỗi cánh hoa của nó sẽ tượng trưng cho một năm mẹ cháu được sống trên đời."

Cúc mừng rỡ cảm ơn ông cụ rồi vội vã chạy đi. Cô bé băng qua những cánh đồng hoa dại, vượt qua con suối trong vắt, leo lên ngọn núi cao vời vợi. Cuối cùng, dưới một tảng đá lớn, Cúc tìm thấy một bông hoa màu trắng tinh khôi, trông thật giản dị nhưng lại tỏa ra một thứ ánh sáng diệu kỳ.

Cúc nâng niu bông hoa trong tay, đếm từng cánh. Một, hai, ba, bốn, năm... Ôi, bông hoa chỉ có vỏn vẹn hai mươi cánh! Điều đó có nghĩa là mẹ cô bé chỉ có thể sống thêm hai mươi năm nữa thôi sao? Nước mắt Cúc lại rơi.

Cúc nhìn bông hoa, rồi nhìn về phía ngôi nhà nhỏ bé của mình, nơi mẹ đang nằm. Tình yêu thương mẹ đã thôi thúc Cúc. Cô bé không muốn mẹ chỉ sống thêm bấy nhiêu năm. Cúc nhẹ nhàng, cẩn thận xé từng cánh hoa thành thật nhiều sợi nhỏ li ti, nhỏ xíu đến mức không thể đếm xuể.

Mỗi khi Cúc xé một cánh hoa thành nhiều mảnh, cô bé lại thầm cầu nguyện: "Mẹ ơi, con mong mẹ sẽ sống thật lâu, thật lâu, ở bên con mãi mãi!" Từ một bông hoa có hai mươi cánh, Cúc đã biến nó thành bông hoa với hàng ngàn, hàng vạn cánh hoa nhỏ xíu, mềm mại như tơ.

Kỳ diệu thay, khi Cúc mang bông hoa trở về, mẹ của cô bé dần khỏe lại. Bà tươi tỉnh hơn, nụ cười lại nở trên môi. Từ đó về sau, bông hoa màu trắng ấy cũng không còn chỉ có vài cánh nữa, mà mỗi bông hoa đều có vô vàn cánh nhỏ li ti, mỏng manh như tóc tơ. Người ta gọi đó là hoa cúc trắng, loài hoa của lòng hiếu thảo và sự trường thọ.

Con yêu, câu chuyện về bông hoa cúc trắng dạy chúng ta rằng tình yêu thương, lòng hiếu thảo của con cái dành cho cha mẹ là vô cùng lớn lao và có thể tạo nên những điều kỳ diệu. Hãy luôn yêu thương và trân trọng những người thân yêu của mình nhé. Giờ thì nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ đẹp con nhé. Mẹ yêu con nhiều!