Cổ tích Việt Nam

Sự tích Cây Khế

28 lượt nghe

Ngủ ngoan nhé bé con của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện cổ tích thật hay, về một cây khế ngọt lành và những bài học quý giá, để con lớn lên thật hiền ngoan và biết yêu thương mọi người. Câu chuyện mang tên ‘Sự tích Cây Khế’.

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có hai anh em mồ côi cha mẹ. Người anh thì tham lam, ích kỷ, còn người em thì hiền lành, thật thà và vô cùng chăm chỉ.

Khi cha mẹ qua đời, người anh đã chiếm hết tất cả tài sản, nhà cửa, ruộng vườn. Anh ta chỉ để lại cho người em một túp lều tranh lụp xụp và một cây khế ngọt duy nhất ở góc vườn. Dù buồn lắm, nhưng người em vẫn không oán trách, anh vui vẻ chấp nhận số phận, ngày ngày chăm sóc cây khế và sống lương thiện.

Nhờ bàn tay chăm sóc tận tình của người em, cây khế lớn nhanh như thổi, ra hoa rồi kết trái trĩu trịt. Những quả khế chín vàng óng ánh, chua chua ngọt ngọt trông thật là thích mắt. Người em hái khế đem ra chợ bán, lấy tiền đong gạo, rau dưa qua ngày.

Một ngày nọ, khi những quả khế vừa chín tới, có một con chim Phượng Hoàng to lớn, lông óng ánh bảy sắc cầu vồng, bay đến đậu trên cành và ăn hết sạch những quả khế chín vàng. Ngày nào chim cũng đến ăn, khiến người em lo lắng vô cùng, vì cây khế là nguồn sống duy nhất của anh.

Thế rồi, người em rụt rè nói với chim: "Chào chim Phượng Hoàng, cây khế này là tất cả tài sản của tôi. Nếu chim ăn hết thì tôi biết lấy gì để sinh sống đây?". Chim Phượng Hoàng nghe xong liền đáp bằng giọng nói trầm ấm: "Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng."

Người em rất ngạc nhiên nhưng vẫn tin lời chim. Anh về nhà lấy vải may một chiếc túi nhỏ, đúng bằng ba gang tay như lời chim dặn. Sáng hôm sau, chim Phượng Hoàng bay đến, bảo người em bám chặt vào lưng mình rồi cõng anh bay qua biển cả, qua bao nhiêu là núi non hùng vĩ, mây trắng bồng bềnh.

Cuối cùng, chim đưa người em đến một hòn đảo lấp lánh vàng bạc, đá quý. Người em chỉ lấy vừa đủ số vàng để đầy chiếc túi ba gang của mình, rồi lại được chim đưa về nhà an toàn. Từ đó, người em trở nên giàu có nhưng vẫn giữ lòng tốt và sự giản dị của mình.

Người anh nghe tin em mình bỗng dưng giàu có thì rất đỗi ngạc nhiên và sinh lòng tham lam. Anh ta sang hỏi han, dò la mọi chuyện. Người em hiền lành kể lại tất cả sự thật. Người anh liền nảy ra ý đồ xấu, bắt người em phải đổi nhà, đổi cây khế lấy nhà cửa ruộng vườn của mình.

Người em đồng ý ngay, anh không muốn tranh giành tài sản. Người anh háo hức chờ chim Phượng Hoàng đến. Khi chim đến ăn khế, người anh cũng than vãn và chim cũng đáp lại như xưa: "Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng."

Vì lòng tham không đáy, người anh đã may một cái túi thật lớn, to gấp mười lần cái túi của người em. Khi được chim đưa ra đảo vàng, anh ta cố gắng nhặt thật nhiều vàng bạc, đá quý, nhét đầy chiếc túi khổng lồ và còn nhét thêm vào cả người mình nữa.

Khi chim Phượng Hoàng bay trở về, vì gánh quá nặng, chim không thể bay cao và ổn định được nữa. Đến giữa biển khơi bao la, vì sức nặng của lòng tham, cả người anh và túi vàng khổng lồ đã rơi xuống biển sâu thẳm, biến mất mãi mãi. Không ai còn thấy anh ta nữa, con ạ.

Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng, lòng tham lam vô độ sẽ dẫn đến những hậu quả đáng tiếc. Ngược lại, sự hiền lành, biết đủ và lương thiện sẽ mang lại cuộc sống bình yên và hạnh phúc. Bé yêu của mẹ, giờ thì ngủ thật ngon nhé. Mẹ yêu con nhiều!