Ngủ ngoan nhé bé con của mẹ. Hôm nay mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện cổ tích thật buồn nhưng cũng thật ý nghĩa về tình yêu thương nhé...
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven rừng, có hai mẹ con sống nương tựa vào nhau. Người mẹ hiền lành, còn người con trai tên là Khoai thì rất mực hiếu thảo. Dù nhà nghèo, nhưng tình cảm của hai mẹ con thì đong đầy.
Một ngày nọ, trời trở lạnh, người mẹ đáng thương bỗng lâm bệnh nặng. Khoai thương mẹ lắm, lòng đau như cắt. Cậu bé nghe nói trong rừng sâu có một loại lá thuốc quý có thể chữa bệnh. Dù biết đường đi hiểm trở, Khoai vẫn quyết tâm lên đường tìm thuốc cứu mẹ.
Trước khi đi, người mẹ dặn dò: "Con đi cẩn thận nhé, mẹ ở nhà chờ con về." Khoai vâng lời mẹ, vác gùi băng rừng lội suối. Cậu bé đi mãi, vượt qua bao nhiêu cây cổ thụ lớn, bao nhiêu con suối chảy xiết, chỉ mong mau chóng về với mẹ.
Cuối cùng, sau nhiều ngày đêm vất vả, Khoai cũng tìm thấy loại lá thuốc quý ấy. Lòng vui mừng khôn xiết, cậu bé vội vã hái đầy gùi rồi quay trở về. Ở nhà, người mẹ vẫn luôn ngóng trông con, mỗi khi có tiếng động nhỏ, bà lại tưởng là con về.
Ngày qua ngày, bệnh của người mẹ mỗi lúc một nặng thêm. Bà yếu lắm rồi, không còn đủ sức để ra đầu làng ngóng con nữa. Bà chỉ nằm trên giường, thều thào gọi: "Khoai ơi... Con ơi..." Tiếng gọi ấy cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi chìm vào trong sự tĩnh lặng.
Khi Khoai về đến đầu làng, cậu bé thấy một khung cảnh buồn. Mưa rơi lất phất, không khí se lạnh. Cậu vội chạy thật nhanh về nhà, miệng mừng rỡ gọi: "Mẹ ơi, con đã về rồi! Con đã tìm được thuốc quý cho mẹ rồi đây!"
Nhưng khi Khoai bước vào nhà, căn nhà im lìm đến lạ. Người mẹ hiền từ của cậu đã không còn nữa. Bà đã nhắm mắt xuôi tay, ra đi mãi mãi trong sự cô đơn và ngóng chờ đứa con trai bé bỏng.
Khoai bàng hoàng, đau đớn vô cùng. Cậu bé quỳ sụp xuống, ôm lấy thân hình lạnh ngắt của mẹ, gào khóc thảm thiết: "Mẹ ơi! Mẹ ơi! Sao mẹ lại bỏ con đi?" Cậu bé cứ gọi mãi tên mẹ, nhưng mẹ sẽ không bao giờ trả lời nữa.
Vì quá thương nhớ mẹ, quá hối hận vì không thể về kịp, linh hồn của Khoai đã hóa thành một loài chim. Loài chim ấy có bộ lông màu nâu sẫm, đôi mắt buồn rười rượi. Từ đó, chú chim cứ bay lượn khắp các bờ tre, bụi chuối ven sông, cất lên tiếng kêu ai oán, khắc khoải: "Mẹ ơi! Mẹ ơi!" Đó chính là tiếng chim bìm bịp mà chúng ta vẫn thường nghe thấy mỗi khi chiều về, con yêu ạ.
Câu chuyện về chim bìm bịp nhắc nhở chúng ta về tình yêu thương bao la của người mẹ và sự hiếu thảo của người con. Hãy luôn trân trọng những người thân yêu bên cạnh mình, bé nhé. Đừng để khi mất đi rồi mới thấy hối tiếc. Giờ thì con hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngon nhé, bé yêu của mẹ.