Cổ tích Việt Nam

Sự tích chim đa đa

27 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé nằm nép mình bên triền đồi xanh mướt, có một gia đình sống rất hạnh phúc. Đó là cha, mẹ và cô con gái bé bỏng đáng yêu tên là Bông. Mẹ của Bông hiền dịu lắm, lúc nào cũng yêu thương và chăm sóc con chu đáo. Bông là một cô bé ngoan ngoãn, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai vì sao nhỏ, nụ cười của bé mang cả nắng ban mai đến cho ngôi nhà bé nhỏ.

Thế nhưng, niềm vui không kéo dài mãi. Một ngày nọ, người mẹ hiền lành của Bông bị ốm nặng rồi qua đời. Cả gia đình chìm trong nỗi buồn sâu sắc. Bé Bông nhỏ xíu ngày nào cũng nhớ mẹ, nhớ những câu chuyện mẹ kể, những bài hát ru mẹ hát. Cô bé thường ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn những đám mây trôi, lòng thầm ước mẹ sẽ quay về.

Một thời gian sau, người cha đi bước nữa, đưa một người phụ nữ khác về làm mẹ kế của Bông. Thoạt đầu, bà mẹ kế tỏ vẻ hiền lành, nói những lời ngọt ngào, nhưng chỉ được một thời gian ngắn, bà ta đã lộ rõ bản tính độc ác. Bà không yêu thương Bông, mà trái lại, luôn tìm cách bắt Bông làm những công việc nặng nhọc, dù cô bé còn quá nhỏ bé. Bà bắt Bông giã gạo, kéo nước từ giếng sâu, quét nhà, không cho Bông một phút giây nào được nghỉ ngơi, vui chơi như những đứa trẻ khác trong làng.

Một buổi sáng mùa đông lạnh giá, sương giăng phủ trắng cả lối đi, bà mẹ kế giao cho Bông một cái rổ thủng to đùng, rồi nói bằng giọng lạnh lùng: "Con hãy vào rừng sâu, hái đầy rổ quả dâu chín đỏ về đây cho ta. Nếu không đầy, con đừng hòng về nhà!". Cô bé Bông đáng thương run rẩy bước đi, cái rổ thủng trên tay như trêu ngươi. Trời thì rét căm căm, gió thổi hun hút qua những hàng cây, Bông đi mãi, đi mãi vào rừng sâu thẳm, nơi mà cô bé chưa từng đặt chân tới bao giờ.

Bông cố gắng hái thật nhiều quả dâu, nhưng cứ hái vào rổ bao nhiêu, quả lại rơi ra ngoài hết bấy nhiêu qua những lỗ thủng. Cô bé bật khóc nức nở, nước mắt hòa lẫn với những giọt sương lạnh giá đọng trên mi. Bông đi lạc, đi mãi không tìm thấy lối ra khỏi khu rừng rậm rạp. Bóng tối dần bao trùm khu rừng, những tiếng động lạ khiến cô bé sợ hãi vô cùng. Bụng thì đói cồn cào, người thì rét run cầm cập, Bông chỉ muốn được về nhà, được mẹ ôm vào lòng thật ấm áp như ngày xưa.

Cô bé kiệt sức, ngã gục dưới gốc cây cổ thụ to lớn, một mình giữa đêm đông lạnh lẽo. Trong giấc mơ chập chờn, Bông chỉ thấy hình bóng mẹ hiền đang dang tay đón mình, nụ cười hiền dịu tỏa sáng. Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên chiếu qua kẽ lá, không còn thấy cô bé Bông đáng thương đâu nữa, mà thay vào đó là một chú chim nhỏ xinh đẹp, với bộ lông màu nâu mượt mà, đôi mắt vẫn to tròn như thuở nào. Chú chim cất tiếng kêu "Đa... đa... mẹ đâu... đa... đa...", tiếng kêu nghe thật da diết, như nỗi lòng nhớ mẹ của cô bé Bông đáng thương vẫn còn vọng mãi.

Từ đó về sau, người ta thường thấy chú chim ấy bay lượn trên những cánh đồng, trên những nương rẫy, đặc biệt là vào mùa xuân, khi muôn hoa đua nở, chú chim lại cất tiếng hót "Đa đa... đa đa...". Đó chính là tiếng kêu gọi mẹ của cô bé Bông năm xưa, tiếng kêu nhắc nhở mọi người về tình mẫu tử thiêng liêng và sự mất mát của tình thương yêu không gì có thể bù đắp được.

Con yêu, câu chuyện về chim đa đa nhắc nhở chúng ta rằng tình yêu thương, đặc biệt là tình mẹ con, là vô cùng quý giá và thiêng liêng. Hãy luôn trân trọng những người thân yêu bên cạnh mình, biết yêu thương và quan tâm đến mọi người nhé! Giờ thì nhắm mắt lại, ngủ ngoan nhé cục cưng của mẹ. Mẹ yêu con rất nhiều!