Ngủ ngoan nhé bé yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện thật buồn mà cũng thật ý nghĩa về một loài chim đặc biệt, chú chim Quốc nhé.
Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng quê thanh bình nọ, có hai vợ chồng người nông dân rất hiền lành và chăm chỉ. Họ sống bằng nghề trồng lúa. Mặc dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng hai vợ chồng luôn yêu thương nhau, sống chan hòa với bà con lối xóm và luôn lạc quan.
Một năm nọ, trời không mưa, hạn hán kéo dài khắp vùng, khiến ruộng đồng khô cằn nứt nẻ. Mùa màng thất bát, nhà chẳng còn một hạt lúa nào để ăn, cũng không còn lúa giống để gieo trồng cho vụ sau. Hai vợ chồng buồn lắm. Ông nông dân đành gạt nước mắt, đi đến nhà một người giàu có trong làng để vay tạm ít lúa giống, mong có cái để gieo trồng, rồi mùa sau khi thu hoạch sẽ trả lại đầy đủ, có cả lời nữa.
Người nhà giàu đồng ý cho vay, nhưng dặn đi dặn lại rằng phải trả đủ cả gốc lẫn lãi, nếu không sẽ bị phạt nặng.
Ông nông dân vui mừng mang lúa về, hai vợ chồng cùng nhau cày bừa, gieo hạt, rồi cặm cụi vun vén, chăm sóc từng cây mạ non như chăm sóc chính con mình vậy. Họ ngày đêm mong ngóng, hy vọng một mùa màng tươi tốt sẽ đến, mang lại cơm no áo ấm cho cả nhà, và quan trọng hơn là có lúa để trả nợ. Thế nhưng, ông trời lại thử thách lòng người thêm một lần nữa, năm ấy mưa lũ lớn kéo dài, bao nhiêu công sức của hai vợ chồng lại trôi theo dòng nước. Cánh đồng lúa non ngập úng, cây cối đổ rạp, chẳng còn gì.
Đến kỳ hẹn trả nợ, người nhà giàu cử người đến đòi lúa. Hai vợ chồng nông dân chỉ còn biết khóc nức nở, kể hết sự tình. Họ đã mất hết tất cả sau trận lũ, không còn một hạt lúa nào để trả nợ. Thế nhưng, người nhà giàu không những không thương xót, mà còn giận dữ, cho rằng hai vợ chồng lừa dối. Họ bắt ông nông dân phải trả bằng hết tất cả tài sản, thậm chí còn đòi mang đi cả những hạt mạ cuối cùng mà ông đang cất giữ cẩn thận, chỉ để chờ trời tạnh ráo, đất khô bớt là sẽ gieo lại.
Quá đau khổ và tuyệt vọng khi nhìn thấy công sức vun trồng bị tước đoạt một cách lạnh lùng, những hạt lúa giống quý giá bị mang đi mất, người vợ nông dân cứ khóc mãi không thôi. Nàng thương chồng mình đã quá vất vả mà không được gì, thương những hạt mầm bé nhỏ chưa kịp lớn đã phải lìa đồng, chưa kịp vươn mình xanh tốt đã bị rời xa đất mẹ. Nàng khóc đến mức đôi mắt sưng húp, rồi dần dần, cơ thể nàng nhẹ bỗng như một làn gió, đôi cánh xanh mượt từ từ mọc ra, nàng hóa thành một chú chim nhỏ xinh.
Chú chim bay vút lên trời xanh, mang theo nỗi lòng day dứt khôn nguôi. Từ đó, chú chim cứ bay đi khắp nơi, từ ngọn đồi này sang cánh đồng khác, tìm kiếm những hạt lúa đã mất, tìm kiếm những ruộng đồng đang cần nước để cây lúa được xanh tươi, tốt tươi trở lại. Chú chim không ngừng cất tiếng kêu tha thiết "Quốc... Quốc...!" nghe như tiếng gọi "Nước... nước..." hay "Thuốc... thuốc..." (như thuốc chữa bệnh cho cây lúa vậy), như một lời nhắc nhở mọi người hãy luôn biết quý trọng từng hạt lúa, hãy biết vun đắp cho mùa màng bội thu, và đừng bao giờ bỏ cuộc trước khó khăn.
Câu chuyện nhắc nhở chúng ta phải luôn biết yêu thương, chia sẻ, và trân trọng thành quả lao động con nhé. Đừng bao giờ bỏ cuộc trước khó khăn, và hãy luôn sống có trách nhiệm. Giờ thì bé yêu ngủ ngoan trong vòng tay mẹ, mơ những giấc mơ thật đẹp nhé!