Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven rừng, có một chàng trai tên là Cuội. Cuội hiền lành, thật thà và rất chăm chỉ. Anh đặc biệt yêu thích cây cỏ và khu vườn nhỏ xinh của mình.
Một ngày nọ, khi đi vào rừng sâu, Cuội tình cờ nhìn thấy một cái cây lạ lùng vô cùng. Cây này có những chiếc lá xanh biếc khổng lồ, thân cây to lớn vươn cao ngút ngàn. Điều kỳ diệu hơn nữa là khi Cuội vô tình làm trầy vỏ cây, vết thương ấy lại tự lành ngay lập tức, như thể cây có một phép màu vậy. Cuội nhận ra đây chắc chắn là một cây thuốc quý hiếm, có thể cứu sống được rất nhiều người. Anh liền thận trọng đào cây về, trồng cẩn thận ở sân nhà mình và chăm sóc nó như một người bạn thân thiết nhất.
Cuội vô cùng quý trọng cây thần. Anh dặn dò vợ mình kỹ lưỡng rằng: "Cây này quý lắm, em phải nhớ, đừng bao giờ tưới nước bẩn hay làm bẩn gốc cây nhé. Nếu không, cây sẽ giận dỗi mà bay vút lên trời mất đấy!" Người vợ hiền lành gật đầu, hứa sẽ luôn ghi nhớ lời chồng dặn.
Nhưng rồi một hôm, Cuội phải đi vắng cả ngày. Người vợ ở nhà một mình, không may trong lúc giặt giũ, cô ấy lỡ tay hắt một gáo nước bẩn vào gốc cây đa. Ôi thôi! Vừa chạm vào, cây đa thần kỳ liền run rẩy bần bật, rồi từ từ nhổ hết bộ rễ khổng lồ của mình lên khỏi mặt đất. Nó bắt đầu bay lượn, bay lượn rồi bay vút lên cao, cao mãi về phía bầu trời xanh thẳm.
Đúng lúc đó, Cuội vừa trở về đến nhà. Anh kinh hoàng nhìn thấy cảnh tượng cây đa đang bay lên. Không một chút do dự, Cuội vội vàng lao tới, ôm thật chặt lấy bộ rễ cây, cố gắng kéo nó xuống. Nhưng phép màu của cây mạnh hơn sức Cuội, cây vẫn cứ bay lên, bay lên mãi, kéo theo cả chàng Cuội tội nghiệp đang bám víu.
Cây đa cứ bay mãi, bay mãi, qua cả những đám mây trắng bồng bềnh, vượt qua cả bầu trời xanh thẳm của trần gian, cho đến khi dừng lại ở một nơi thật xa xôi, sáng lấp lánh – đó chính là cung trăng! Từ đó về sau, chú Cuội phải ở lại trên cung trăng, ngày ngày bầu bạn với gốc cây đa cổ thụ của mình.
Mỗi đêm rằm, khi con nhìn lên mặt trăng sáng vằng vặc, con sẽ thấy bóng một người ngồi dưới gốc cây đa đó. Đó chính là chú Cuội của chúng ta đấy. Chú Cuội vẫn luôn ở đó, nhớ về mặt đất thân yêu, nhớ về ngôi làng và ngôi nhà của mình.
Câu chuyện chú Cuội nhắc nhở chúng ta rằng phải luôn cẩn thận, lắng nghe và ghi nhớ những lời dặn dò quan trọng, con nhé. Nếu không, có thể sẽ để mất đi những điều quý giá như chú Cuội đã để cây đa bay lên trời vậy. Giờ thì bé yêu của mẹ ngủ ngon, mơ những giấc mơ thật đẹp và bình yên nhé!